Search your favorite song right now

1. Ngoc Nhu Tram - Lien Khuc Dinh Menh. Hai Mua Noel- Beat- 0962451044 - Nguyenbaustudio.com

Ngoc Nhu   Tram -        Lien Khuc Dinh Menh. Hai Mua Noel- Beat- 0962451044 - Nguyenbaustudio.com

Xem cách giao dịch : http://nguyenbaustudio.com/gia/8/80/HOA-AM-PHOI-KHI---CUNG-CAP-BEAT-PHOI,-CHUAN,-GOC Tham Khảo : 1/ Nếu Đây Là Lần Đầu Tiên Thu Âm Của Bạn - Đừng Bỏ Qua Mục Này : http://nguyenbaustudio.com/noi-dung/5/48/Huong-Dan-Thu-Am-Hieu-Qua 2/ Bạn Và Ca Sỹ : Ai Hát Hay Hơn ( chỉ có tại NBStudio ) : http://nguyenbaustudio.com/phong-thu-am/1/34/BAN-VS-CA-SY 3/ Hàng Trăm Sản Phẩm Thu Âm Cực Hay : http://nguyenbaustudio.com/san-pham 4/ Phân Biệt Studio 1 và Studio2 : http://nguyenbaustudio.com/noi-dung/5/69/Phan-Biet-Chat-Luong-Am-Thanh-Giua-Studio-1-va-Studio-2 5/ Phương Pháp Giúp Bạn Hát Hay ( 3 phần ) : http://nguyenbaustudio.com/noi-dung/5/43/Phuong-Phap-giup-ban-hat-hay---phan-1 Vui lòng liên hệ 0122499.77.08 và 0962.451.044 Web : nguyenbaustudio.com DC : 24 Trương Quyền P 6 Q 3 Tp HCM ( cách ngã 4 Võ THị Sáu và Hai Bà Trưng 50m )

nothing at of , which is


2. Linebacker II -Acy & Blackmuder

  • Published: 2013-04-24T10:08:11Z
  • By acyakatt
Linebacker II -Acy & Blackmuder

Intro Mày nói là tao bán nước??? là phản động??? Việc đó còn ăn thua thời khắc lâm nguy ai cầm sung ai thì nói không Nhiệt tình + thiếu hiểu biết =>>> phá hoại Và tao lại rap 1 bài nữa,để cho rap miền nam bá đạo Nếu nhạc tao nó đã ko chọn mày,để được nghe nó,để được hiểu nó Thì việc dek j tao phải care,mày bít đến ai đã làm nó Tướng làm sai thì ai chịu??? tao chịu Nhưng không phải vì thế mà tao từ bỏ cái chiện này đâu Lăng mạ tao mà nghe lời bóp méo từ mấy thằng phản Thì tực ra là giúp tao lăng xê 1 cách hả hê!!! Tao đã bỏ ra gấp 10 lần cái số 100 đó,thì đã sao Quan trọng là tao đã làm đc những j tao mún,còn mày không có j ngoài lòng tham Cơn ác mộng đầu đời của chúng mày là đây Chỉ đơn giản là mực và giấy,cùng ca từ nhịp beat mà thôi Tĩnh dậy vẫn phải còn sợ hãi… 1 giấc mộng đẹp cho đến cuối con đường…….giữa không gian mày vô hướng Nhìn thấy bản chất của chân tướng….ko thể lường… Acy Tao sẽ tặng cho mấy thằng ái,mái tóc dài,biếu lun cài hoa Lại 1 người con miền nam tài ba,cùng tao viết bài ca Đỉnh nhất của mày cũng là những thứ tao đã xài qua Đơn độc với lí lẽ cùn,ôi nghe sao mà hài quá Đam mê còn giữ dek xong,mà bàn chiện giữ nước giữ nhà Đâm ban chính trị vào trong âm nhạc,tao tặng mày 2 chử là : Thằng tồi Mày đang gán cái chử phản động,cho người con cộng sản nhà nòi Lúc tao học lý luận chính trị,chắc mày đang tập cái thói học đòi… Nhạc tao chất từ trong ca từ mà mày mong có,tất cả ở trong đó rồi Trận này mà lũ cóc nhái mún làm cậu ông trời,coi bộ là hơi khó rồi… Tao soi thấu tâm can,đồng tiền trong mày mới là trên hết Vậy thì khì ko dọn dẹp mày đi bao h rap việt mới lại có mùa xuân Acy TAO chỉ mún nói 1 chút tâm ý thâm thúy với mày đơn giản LÀ CỘNG lại tất cả tụi mày lên nhạc gangz chỉ bít đi chửi SẢN NHÀ còn có mái,con người ai mà lại chẳng yêu thương giống NÒI SỐNG khoác lác mà kiểu như mày,thì thà 1 dao cho kết ĐỜI MÁU của mày sẽ kết cho tao thêm dài thảm ĐỎ DA của mày,tao sẽ khắc lên 28 chữ VÀNG “TAO LÀ CỘNG SẢN NHÀ NÒI, SỐNG ĐỜI MÁU ĐỎ DA VANG VIỆT NAM” Nhắc lại lần nữa “TAO LÀ CỘNG SẢN NHÀ NÒI, SỐNG ĐỜI MÁU ĐỎ DA VANG VIỆT NAM” Cứ coi tao là thằng phản động ok!!! Vì tao phản lại những hành động của mày Cứ coi tao là thằng phản cộng ok!!! Vì tao phản lại phép cộng tạp nham của mày Cũng thật khó cho mày,vì phải đụng phải thể loại nhạc vãi đạn thế này Nhưng không sao?? Cũng phải tới lúc mày phải bít trời cao đất dày..là đây Verse Black : Việt Rác vẫn tồn tại dù bao lâu nay G đã chôn xác nhưng lũ chó vẫn còn đâu đây Sau đây , tao không biết nên làm gì Cầm kì thi họa thì cũng chỉ dám thầm thì Không lầm thì…. nó đã sống được quá lâu vết cắt vẫn quá xâu , thích chữ *cặc * vào má nhau Rồi hóa ra đá , tư tưởng mày quá tha hóa Biến đi khỏi bàn cờ trước khi bị đá ra nhá Và đây là … tuyệt tác….. ah không Chỉ một chút tâm sự gửi lũ chó xàm lông Ngôi vương mày tự tạo dáng , Nhưng mà vốn căn bản bạo phát bạo tàn tao dạo màn đầu mà từng thằng nhăn nhó Những bộ mặt vênh váo sẽ có ngày băn bó Nhắc cho mày nhớ G với tụi mày là khắc tinh Bắc Nam phân biệt chưa chắc nhưng con track tin Tao nói đơn giản dễ hiểu gần gủi thực tại và.. không bao giờ mà cao siêu Đã dạy mày Vần , mày Skill , kill beat không biết ..đếm cho hết là bao nhiêu Bênh vực đủ điều , nhưng rồi nhận lại là 1 vài nhát dao lam Cả vườn trái cây tao cùng làm cho hết , chứ 1 trái xin lỗi tao kham Không buồn , không cười , không khóc Chỉ thấy mệt trong người . công cốc Không vui là chắc , khỏi cần nói làm gì . đóng mẹ công tắt Vắt nước chảy nhựa , game mày tao chơi cái một lên mặt 1 cái là tao đá ra sông , thằng này mày muốn phá tao không ? Tị hiềm với tao đúng là quá hao công Mày chỉ sống qua loa , tương lai mày hóa lao công Thấy giống giống sao hah ? không biết xóa sao ta Thôi kệ để lại , không cần nêu tên vì nó cũng quá bao la Đây là ngôi nhà , thôi mà làm ơn đừng coi là bệ phóng Những thằng cặc như mày mới đang phá dần dần dần đi hệ thống Mày thích trên cơ , bác học tù túng mở miệng lung tung thật là ung dung Cơn mưa đầu mùa đã qua trượt mất bố cục rối loạn thì cũng lũng cũng Và 5 câu cúi xới dọc , đầu ngữ vận não nhận ra sẽ thấy liên kết đụ má thằng lồn mỡ dồn lên não …. Mày đã quá chán đời , thì tao khuyên chết mẹ đi cho xong , kiếp chó phản chủ , bán bổ tượng đài mày ngon lắm , muốn đi thì cút vậy sao bản hiệu vẫn cứ mượn quài táo , Lê , Xoài , Mít là thứ đồ cúng cho mày khi thằng Đen thượng đài game này tao chơi trước mày 3 bước , muốn xoáy tao hả , mày sẽ phải trượt dài ( yeah ) Midtro: Chữ G đi đầu và theo sau cả 1 thế kỹ Mấy thằng internetgangzsta sao cứ thích so sánh với tụi tao thế nhỉ Cứ nghe đi rồi xếp hàng,vì thằng nào nó cũng có phần Và ân huệ của tụi tao cho chúng mày là hy vọng đc tắt dần Acy Lấy chùa,mà còn thiên vị,chúng mày đúng là loại vô ơn Đỉnh cao của bợ đít!!! mày cũng chỉ có vậy,không hơn Nhạc của tụi tao vẫn vang xa dù mày cố phong tỏa Đừng có biện bạch xàm lồn với những lí do ko thỏa Anh em tao tặng free cho chúng mày cũng khá nhiều view Không có tụi tao,chúng mày chỉ sống với rác rưỡi điều hiêu Cũng khó trách mày sợ làm chó nó phật ý!!! Cũng chỉ là loại kiếm tiền giẻ rách có cần tao bật mí Khi tụi tao làm bài nhạc là làm cho đáng 1 lần viết Để khi fan bấm play nó Không phí 1 lần nghe Bữa rài….chúng mày đang làm j Đang làm dáng,vào tạo nét,để dizz acy torai Mày yêu việt nam,qua 3 tất lưỡi…. Với những câu từ không ý nghĩa,với những con đĩ và tiền Còn mày thấy quê hương trong tao,từ khởi đầu của bài nhạc Như dòng chảy lưu loát,từ tâm hồn thể xác Bằng cách tao khoác đam mê 1 cách mộc mac lên lên mình Ko xa hoa,ko hào nhoáng,ko ẽo lã,mà chân tình ‘bỉ võ’ đó là thứ mà mày mún từ người nghe! Lũ khỉ gió!!!có giỏi thì ‘Mõi’ ‘cá’ từ tay tao nè Bây h tao nhè từ thằng cóc nhái đến thằng cầm đầu Khuyến mãi lun cho thằng con đĩ 3k 1 cái đầm bầu Câm họng mà dưỡng lai,h lại quay ra làm màu Điểm đến chung của chúng mày sau khi bài này là cái hầm cầu Hook Tụi mày sống được bao lâu,trong khi tụi tao vẫn còn đây Là còn gây sóng gió,để âm nhạc thực thụ vẫn còn bay Vẫn còn may,trời chưa cho real rap việt đến cái ngày tận diệt Tao vẫn dành thời gian cho mày dù dạo này bận việc Verse Black Quá nhiều thẳng đang tự kiêu hãnh là mình đã rap từ lâu Nhưng nhìn kĩ đi con trai , tao có ngán mày đâu Biết ngày tháng dài lâu , thôi thì mày ráng mài râu Trên sàn đấu của tao đến khi nào chán tao bán mày sau Đéo cần đàm phán khi nhàm chán là làm láng tất cả Khi trời sáng vất vả đưa linh hồn quay về ngày tháng Buồn đau cùg nhau chia sẽ nhưng tuồng sau chia rẻ Có bắt đầu sẽ có hồi kết , cái chết ở vĩa hè Nhưng khoang … quay lại những h phút vinh quang lúc đang tin real rap sẽ có 1 lúc minh oan những lúc binh loạn ,anh em phất cờ chính đáng khoác lên mình chiếc áo tối màu những người lính tráng chiến tranh luôn dính dáng , và đức tin là tình bạn đời vẫn muôn hình dạng ,nhưng k đủ nước cho bình cạn sẳn sàng bỏ nghìn vạn để giải quyết những tình trạng Chỉ mong một ngày mọi người lại đc ngồi chung bàn Midtro: Dạo này bận thiệt Nhưng 1 khi đã chiến thì ko bao h mà cự tuyệt Nói nhiều có lẽ không cần thiết Vì bây h đã đến lúc hành quyết Trong cuộc chiến này chỉ có tụi tao mới có thể làm ra những khải hoàng khúc Còn chúng mày suốt đời chỉ có thể cắn bút mà nghe đoạn nguyện hồn ca Kiếm chiện đồn ra đồn vào,bài nhạc vẫn dek có ra cái lồn j Mà cứ thích xôn xao,ồn ào,….cục diện đã thế thì Tao phải đưa cái chiện nực cười,này vào điển tích của rap việt Theo 1 các khác biệt.còn hơn cả 1 trác tuyệt mà tụi mày thường nghe Không phải là 1 chọi 1 trăm,mà 1 bài nhạc làm cả triệu thằng câm như hến Chơi tới bến,dù có chiến cả năm thì khả năng vẫn sánh như vô bờ bến Thứ tao chửi là lũ rap vì tiền mà nói coi to như cái bánh xe bò Liên quan con cặc j underground bắc nam,mà chúng mày cứ thích làm trò Mấy thằng phò,có điếc cũng phải nghe rè rè,è è,chứ sao lại cứ thích thể Hiện mà ngu như chó,giải nghĩa lun là nãy h tao đang chửi mày đó Cội nguồn cuộc chiến được xuất từ đâu,khi G vs F đang làm track với GVR Chẳng phải là lũ đồng nát chúng mày mở mồm chửi miền nam tao à Cái j có thể mất như dek phải danh dự và tôn nghiêm… Và sau mỗi cuộc chiến,khẳng định vị thế của miền nam này phải được tôn thêm Chúng mày đa phần là 1 lũ mất chất,thì bảo miền nam tao học cc gì?? Sống thật tí đi,căn bản là chưa bao h có chiện chấp dứt sự kì thì Tụi mày rap tụi tao ko lọt ai,tụi tao rap tụi mày ko lọt tai Và bao quát: under rap thì cái lũ mainstream nó nghe cũng dek lọt tai Trái lại: khi chúng nó lấn sân thuyết giản về ‘tiền thì mặt lồn chúg mày gật gật Như mấy con lật đật,dek có bản lĩnh để bật,thì tư cách mấy chú chỉ có thể đú với tuổi teen Chọc cho tụi tao điên,rồi bây h đem chuyện quốc gia ra mà ngụy biện Miền nam Tao chửi nghe rõ nè:ĐỤ MẸ CHÚNG MÀY chứ dek có để yên Đem hết bản lĩnh của lũ rác rưỡi chúng ra so sánh Chẳng khác nào tao đem phượng hoàng trời nam bắt nó ra đo cánh với lũ vẹt bập bẹ màu nè,dù có dát vàng lên lông thì cũng chỉ là loài cầm súc nên tao khuyên chúng mày nên câm thì tốt hơn,mấy thằng cầm thú Nhạc tụi tao viết từ đam mê ,và đường phố là nơi phát xuất Cán mức là dư sức mà tung nhịp flow,.đưa mày về lại Xuất phát Tụi tao chiếc máu và tâm huyết,nuôi underground khô ngại mất mát Mai có chết về nơi đất cát thì đã sao,cũng đã tung hoành 1 đời xứng đáng Dù ngay từ đầu khi tao khơi màu chỉ bằng 1 phát sung chỉ thiên Nhưng sự thật đã rõ,lần này tao chiến dek phải chỉ riêng thằng nào Đứa nào im thì cũng phải tức,mà càng lên tiếng thì càng ấm ức Tao đã đợi nấm mọc cả tháng,và bây h đã đến lúc đưa tay mà bứt Coi bộ lần này bội thu cả tấn rác rưỡi mà đem đi vứt Đổi lại cảm giác thăng hoa,không phí công sức bỏ ra hỗm rài Trong một mẻ chài,lại vô tình chộp đc cá bột tên là Kan CC Bắc cuồng hay là bắc cún,thì cũng dek đủ sức mà fang TiTi 1 phần tao nể còn có GVR,nhưng artist mới thì nên biến đi ra Tao đã bảo cân nhắc,vì nơi mà chữ G đi qua,ko có chỗ chứa cho từ bi hỉ xả Tao dek khinh người,và cũng dek coi trời bằng vung Mày bắn dek trúng mục tiêu, thì tao coi mày như dây thun thôi!! Như triple cầy Biện luận lung tung,bung ra sân bay,rồi lại chỏ mỏ vào mà sủa sảng Bụng làm dạ chịu,con dại cái mang,chúng mày chỉ làm GVR thêm nỗi nhục vô vàn Nhớ lấy lời tao,những thằng mà chúng mày coi là ngôi sao cực sáng Đối với con đường nghệ thuật chân chính,chỉ là cái ao lều bều sạn cức… Sóng đã vỗ bờ đông,sóng đã vỗ bờ tây,bây h sóng ngay đất bắc Khởi nghĩa âm binh,thì cuộc thập tự chinh,tụi tao thắng lun chất sắc Đối ccc,mấy thằng đồ hồ đồ ,ra câu dek xứng, Ra cho đông,tao khuyên mày nên hốt đồ dzô,vì các bố đây dek hứng Tao đái ĩa vào thứ chính nghĩa ba phải la mãi mà ông trời dek chứng Đất của mày có hái ra tiền thì tụi tao có chết cũng dek mún đứng Nói tao sai?10 bài mày rep tàm tạm chỉ được có 1 Vậy kiu tao nể đc 10,=) tao cười rồi cho 9 phần típ tục dựa cột Năm nay năm vàng,năm bạc,tao làm mâm vàng mâm bạc Thịt lũ cẫu,tế trời đất,đưa rap việt trở lại ngai vàng âm nhạc Người ta nói mất cha còn chú,mất mẹ thì bú dì Vậy mày cứ rap cứ ra rồi đú,mất chất thù bù gì? Bít tụi mày trình còi mà vẫn cứ rep,thì căn bản là tao quá xá là ngu Nhưng ko rep,thì rap việt ngày mai bú cu Thú ngu thì có quá nhiều tỉ lệ nghịch với long lân quy phụng Bài này có thể coi là cái sớ đưa tang tao tặng mày nhân cái lúc khâm liệm

nothing at of , which is


3. Toa Tàu - Cover

  • Published: 2015-11-22T16:18:37Z
  • By Thỏ
Toa Tàu - Cover

Đây là liên khúc 4 bài hát cực kì đáng yêu của Uyenkulele, rất rất thích nên bạn Thỏ đã cover lại bạn ấy đây https://soundcloud.com/uyenkulele [Lyric] Ôi sao trời mây trong xanh quá Con nít nô đùa vờn xa Xe cộ sao chạy nhanh mong tới nơi Sao không bình yên thảnh thơi Anh chị kia cùng nhau bên ghế đá Nghiêng vô thì thầm nghiêng ra Coi chừng ly cà phê tan đá kìa Thương cho bình yên thoáng qua Trời vẫn nắng là trời vẫn nắng Sài Gòn nhanh là Sài Gòn nhanh Mình cười to và mình và nhìn quanh Đời vẫn vui và mình vẫn xanh kìa --------------------------------------------- Trời làm mưa trắng qua, làn sương trắng xóa ai biết đường quanh gió bao nhiêu là Hờn buông nắng chan hòa đan xuống đây và lay tiếng nhạn long ngóng những điều mong Yêu dần không thấy mây, dìu song lẫn cây ai biết đời trôi suốt bao tháng ngày Cuồng phong cuốn mây hồng, mưa nắng treo trồng xoay quay bờ cát xuống muôn biển đông Anh có nghe được không? Trăm suối nghìn sông nam bắc phù du núi tây rừng đông Mênh mông nào bến phà, trong hai tiếng chúng ta, à -------------------------------------------------------------- Sáng sớm tinh mơ, xe cà phê đã bán hay chưa Bánh mì rời lò thơm phức, chú xe ôm chạy lại liền lập tức Sao tớ không nghe cô Mười cổ rao thúng bánh bao Bởi vì vừa rồi trúng số nên sáng nay cô đèo thằng Tèo đi tô... tượng Sài Gòn nhiều khi nắng chang chang làm mình thiệt khô khan Vừa thở dài thì mây đan áo mưa đủ màu dập dìu đong đưa Trẻ con chạy loanh quanh trên phố tắm mưa cười hà hà hà ha ha Người già ngồi nhìn ra xa thấy bao ưu phiền chợt dần tan ra. --------------------------------------------------- Chỉ cần có nắng thôi, đồng xanh mãi tươi, gió mây vẫn cười Và trẻ con mãi vui, chạy chơi khắp nơi, Toa Tàu sẽ tới Ở toa tàu, trẻ con được chơi hết mình, và còn được học linh tinh, và không phải ngồi xếp tay

nothing at of , which is


4. Cầm sư (琴师) - Âm Tẫn Quái Vật

Cầm sư (琴师)  - Âm Tẫn Quái Vật

若为此弦声寄入一段情 Ruò wèi cǐ xián shēng jì rù yīduàn qíng Nhược vi thử huyền thanh ký nhập nhất đoạn tình Nếu đem một đoạn tình gửi vào tiếng đàn 北星遥远与之呼应 Běixīng yáoyuǎn yǔ zhī hūyìng Bắc tinh diêu viễn dữ chi hô ứng Sao phương bắc sẽ cùng hợp xướng 再为你取出这把桐木琴 Zài wèi nǐ qǔchū zhè bǎ tóngmù qín Tái vi nhĩ thủ xuất giá bả đồng mộc cầm Giống như ngươi đem ra cây đàn gỗ ngô đồng 我又弹到如此用心 Wǒ yòu dàn dào rúcǐ yòngxīn Ngã hựu đạn đáo như thử dụng tâm Ta cũng chú tâm gãy đàn như thế 为我解开脚腕枷锁的那个你 Wèi wǒ jiě kāi jiǎo wàn jiāsuǒ dì nàgè nǐ Vi ngã giải khai cước oản gia tỏa đích na cá nhĩ Để ta cởi bỏ gông xiềng nơi chân của ngươi 哼着陌生乡音走在宫闱里 Hēngzhe mòshēng xiāngyīn zǒu zài gōngwéi lǐ Hanh trứ mạch sinh hương âm tẩu tại cung vi lý Rồi ngân nga một hương âm xa lạ nơi cung cấm 我为君王抚琴时转头看到你 Wǒ wèi jūnwáng fǔqín shí zhuǎn tóu kàn dào nǐ Ngã vi quân vương phủ cầm thì chuyển đầu khán đáo nhĩ Ta vì quân vương gãy cầm, quay đầu thì gặp ngươi 弦声中深藏初遇的情绪 Xián shēng zhōng shēn cáng chū yù de qíngxù Huyền thanh trung thâm tàng sơ ngộ đích tình tự Tiếng đàn ẩn chứa tình ý buổi đầu gặp gỡ 月光常常常常到故里 Yuèguāng chángchángcháng cháng dào gùlǐ Nguyệt quang thường thường thường thường đáo cố lý Ánh trăng soi soi soi soi về cố hương 送回多少离人唏嘘 Sòng huí duōshǎo lí rén xīxū Tống hồi đa thiểu ly nhân hí hư Mang theo thổn thức của bao kẻ tha hương 沿着你喂给我的那勺热粥 Yánzhe nǐ wèi gěi wǒ dì nà sháo rè zhōu Duyên trứ nhĩ ủy cấp ngã đích na chước nhiệt chúc Nuốt thìa cháo nóng người đút cho ta 这年月能悄悄的过去 Zhè nián yue néng qiāoqiāo de guòqù Giá niên nguyệt năng tiễu tiễu đích quá khứ Dòng thời gian như lặng lẽ trôi đi 灯辉摇曳满都城听着雨 Dēng huī yáoyè mǎn dūchéng tīngzhe yǔ Đăng huy diêu duệ mãn đô thành thính trứ vũ Ánh đèn lập lòe nghe tiếng mưa khắp thành 夜风散开几圈涟漪 Yè fēng sàn kāi jǐ quān liányī Dạ phong tán khai ki quyển liên y Gió đêm lả lướt trên mặt hồ lăn tăn 你在门外听我练这支曲 Nǐ zài mén wài tīng wǒ liàn zhè zhī qū Nhĩ tại môn ngoại thính ngã luyện giá chi khúc Người bên ngoài cửa chăm chú nghe ta tập gãy khúc này 我为你备一件蓑衣 Wǒ wèi nǐ bèi yī jiàn suōyī Ngã vi nhĩ bị nhất kiện thoa y Ta chuẩn bị cho người chiếc áo tơi. 琴声传到寻常百姓的家里 Qín shēng chuán dào xúncháng bǎixìng de jiālǐ Cầm thanh truyện đáo tầm thường bách tính đích gia lý Tiếng đàn tầm thường vang đến nhà nhà 有人欢笑有人在哭泣 Yǒurén huānxiào yǒurén zài kūqì Hữu nhân hoan tiếu hữu nhân tại khốc khấp Có kẻ hoan hỉ có kẻ khóc than. 情至深处我也落下了泪一滴 Qíng zhì shēn chù wǒ yě luòxiàle lèi yīdī Tình chí thâm xử ngã dã lạc hạ liễu lệ nhất tích Tình ý thâm sâu khiến ta rơi một giọt lệ 随弦断复了思乡的心绪 Suí xián duàn fùle sīxiāng de xīnxù Tùy huyền đoạn phục liễu tư hương đích tâm tự Sau tiếng đàn đứt đoạn nỗi nhớ quê hương ùa về 你挽指做蝴蝶从窗框上飞起 Nǐ wǎn zhǐ zuò húdié cóng chuāng kuāng shàng fēi qǐ Nhĩ vãn chỉ tố hồ điệp tòng song khuông thượng phi khởi Người đưa ngón tay theo hồ điệp bay khỏi khung cửa. 飞过我指尖和眉宇 Fēiguò wǒ zhǐ jiān hé méiyǔ Phi quá ngã chỉ tiêm hòa mi vũ Bay qua ngón tay ta chạm vào lông mày 呼吸声只因你渐渐宁静 Hūxī shēng zhǐ yīn nǐ jiànjiàn níngjìng Hô hấp thanh chích nhân nhĩ tiệm tiệm ninh tĩnh Nhịp thở vì ngươi dần dần tĩnh lặng 吹了灯让我拥抱着你 Chuīle dēng ràng wǒ yǒngbàozhe nǐ Xuy liễu đăng nhượng ngã ủng bão trứ nhĩ Thổi tắt ngọn nến để ta ôm người 冬至君王释放我孤身归故里 Dōngzhì jūnwáng shìfàng wǒ gūshēn guī gùlǐ Đông chí quân vương thích phóng ngã cô thân quy cố lý Đông chí, quân vương thả mình ta về quê cũ 我背着琴步步望回宫闱里 Wǒ bèizhe qín bù bù wàng huí gōngwéi lǐ Ngã bối trứ cầm bộ bộ vọng hồi cung vi lý Ta vác đàn từng bước nhìn về phía cung cấm 你哼起我们熟知的那半阙曲 Nǐ hēng qǐ wǒmen shúzhī dì nà bàn quē qū Nhĩ hanh khởi ngã môn thục tri đích na bán khuyết khúc Ngươi ngân nga, chúng ta hiểu rằng khúc nhạc chỉ còn một nữa 它夹杂着你低沈的抽泣 Tā jiázázhe nǐ dīchén de chōuqì Tha giáp tạp trứ nhĩ đê trầm đích trừu khấp Nó hòa lẫn vào tiếng nức nở của ngươi 路途长长长长至故里 Lùtú zhǎng zhǎng zhǎng zhǎng zhì gùlǐ Lộ đồ trường trường trường trường chí cố lý Hành trình xa xa xa xa tận cố hương. 是人走不完的诗句 Shì rén zǒu bù wán de shījù Thị nhân tẩu bất hoàn đích thi cú Là người ra đi bài thơ dang dở 把悲欢谱作曲为你弹起 Bǎ bēi huān pǔ zuòqǔ wèi nǐ dàn qǐ Bả bi hoan phổ tác khúc vi nhĩ đạn khởi Đem bi hoan phổ thành khúc nhạc vì người mà gãy đàn 才感伤为何身不由己 Cái gǎnshāng wèihé shēn bù yóujǐ Tài cảm thương vi hà thân bất do kỷ Mới cảm thương vì sao mà thân bất vô kỷ 月光常常常常照故里 Yuèguāng chángchángcháng cháng zhào gùlǐ Nguyệt quang thường thường thường thường chiếu cố lý Ánh trăng soi soi soi soi về cố hương 我是放回池中的鱼 Wǒ shì fàng huí chí zhōng de yú Ngã thị phóng hồi trì trung đích ngư Ta thả cá lại về hồ 想着你喂给我那勺热粥 Xiǎngzhe nǐ wèi gěi wǒ nà sháo rè zhōu Tưởng trứ nhĩ ủy cấp ngã na chước nhiệt chúc Lại nhớ thìa cháo nóng người đút cho ta 这回忆就完结在那里 Zhè huíyì jiù wánjié zài nàlǐ Giá hồi ức tựu hoàn kết tại na lý Hồi ức ấy chết ở trong lòng 这年月依然悄悄过去 Zhè nián yue yīrán qiāoqiāo guòqù Giá niên nguyệt y nhiên tiễu tiễu quá khứ Dòng năm tháng cứ lặng lẽ trôi đi

nothing at of , which is


5. Sài Gòn Tao Nhớ

Sài Gòn Tao Nhớ

Verse 1 : Sài Gòn trong mắt tao thì đó là nơi tao sinh ra Dù đi đất bắc hay phương tây tao vẫn gọi đây là nhà Biết bao thăng trầm sóng gió đẩy lùi tâm tư về quá khứ Tuổi thơ, mảnh đất, bóng hình ấy tao viết thành từng dòng chữ Tao yêu con người Sài Gòn, tao yêu đến từng tán cây Yêu nhữg tòa nhà cao tầng, yêu phố phường, yêu biết đến khi nào chán đây Mặc dầu tao con đất bắc nhưng mà tao vẫn nhớ Mảnh đất chôn rau cắt rốn, nơi mẹ tao thường kể chuyện ngày xưa Sài Gòn, em đẹp và hồn nhiên như cô gái tuổi đôi mươi Luôn dang tay và tiếp nhận biết bao người Trong đó có gia đình tao – những con người xa xứ Rời bỏ đất tổ để kiếm miếng ăn, bởi đời ko chần chừ Tao cắm nhẹ ngòi bút để viết ra từng dòng suy nghĩ Nhớ ngôi nhà, nhớ khu chợ, nhớ cả những đêm ngủ li bì Thôi thì tao đất Hà nội nhưng tao vẫn luôn hướng về Cội nguồn phương Nam ấy, chờ qua những tháng ngày lê thê Chorus : Khi xưa chính nơi ấy mà tao đã đc sinh ra đời Giờ đây tất cả thay đổi, đèn điện khắp muôn nơi Huyền ảo và nhộn nhịp, chính là Sài Gòn đó Tao thương và tao muốn gửi lời yêu bay theo cơn gió Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ Sài Gòn nơi tiền không bao giờ đủ Huyền ảo và nhộn nhịp, chính là Sài Gòn đó Tao thương và tao muốn gửi lời yêu bay theo cơn gió Verse 2 : Cứ mỗi buổi sáng thức dậy tao lại mong từng giờ trôi qua Để nhanh chấm dứt cái sức ép đùn đẩy từ cái dòng đời hối hả Cơn mưa ngang chợt qua, trút mưa xuống nhanh và xối xả Khiến từng con người thẫn thờ bỗng dưng trở nên vội vã Người thì đi làm mướn công, người thì đi làm phụ hồ Người thì bán đồ ăn sáng, đứa thì xách cặp đi bán vé số Kẻ giàu người nghèo, cơ cũng chẳng mấy ai bị phân biệt Chỉ cần mày sống có nhân và tình thì sẽ chẳng có ai chì chiết Sài Gòn tinh mơ người ta ào ào đổ về để đi làm việc Còn kẻ mộng mơ chỉ mong đến sớm khuya để đc ngồi vào bàn tiệc Cứ người xa lạ rồi quen nhau, chia tay và lại thành xa lạ Gặp nhau trên con đường ấy, kỉ niệm gắn liền từng khúc ca “Bánh mì nóng hổi đây…” tiếng rao vang xa vào từng ngõ hẻm “Ve chai bán đây…” giọng băng thu âm ko lạ cũng chẳng quen Khói thuốc thổi phì phèo, chú xe ôm "Hôm nay sao vắng khách?” Trời lạnh, làn gió heo, cơn mưa sao ko tạnh? Mãi vẫn còn…. Chorus : Khi xưa chính nơi ấy mà tao đã đc sinh ra đời Giờ đây tất cả thay đổi, đèn điện khắp muôn nơi Huyền ảo và nhộn nhịp, chính là Sài Gòn đó Tao thương và tao muốn gửi lời yêu bay theo cơn gió Sài Gòn là thành phố không bao giờ ngủ Sài Gòn là nơi tiền không bao giờ đủ Huyền ảo và nhộn nhịp, chính là Sài Gòn đó Tao thương và tao muốn gửi lời yêu bay theo cơn gió Verse 3 : (Inter) : Đôi khi ở nơi này, tao chỉ mong đc trở về nhà, tuy ko fải quê hương nhưng đó là nơi giúp tao viết nên 1 bài ca, đất Sài Gòn, tao sẽ ko bao giờ xa Chiều tà nắng tắt nhường chỗ cho màn đêm bắt đầu buông Hạt mưa rơi tí tách trên mái hiên, hàng xóm mở một bài tình ca buồn Chẳng có chút muộn phiền, người người tứ xứ bon chen vì tiền Đêm vụn, khoảng trời nghiêng, tao thở làn khói sưởi ấm nơi trái tim Cánh hoa lan trên ban công đêm nay dường như bắt đầu tàn Từng người lũ lượt chạy đua, bướm đêm ko mong trời sáng Taxi chạy show, kiếm khách và mong được quãng xa Người ở phương xa thì cứ mong đến lễ để được về nhà Người ta hay nói chốn Sài Gòn này sao nó quá hoa lệ Đâu đó vẫn có người con gái ngóng chồng ở nơi phương xa về Kẻ đến người đi, có người về và cũng có người ở lại Nhưng đối với tao, thì Sài Gòn sẽ nằm trong tim tao mãi mãi

nothing at of , which is


6. Thu Tàn - Deezi x DiArt x T Bersi

  • Published: 2017-11-01T12:13:41Z
  • By Deezi
Thu Tàn - Deezi x DiArt x T Bersi

Thu Tàn - Deezi x DiArt x T Bersi Prod. by Black Gz Mix & Master: C.B Studio Banner: Trần Minh Tú FB Deezi: https://www.facebook.com/hipcutelacloi Fb DiArt: https://www.facebook.com/DRakaMap FB T Bersi: https://www.facebook.com/profile.php?id=100007635614713 FB C.B Studio: https://www.facebook.com/tranchibaoerosss FB Tran Minh Tu: https://www.facebook.com/tu.tran668?fref=mentions&pnref=story -------------------------------------------------- Lyrics: Deezi: Ngày em đi, nơi đây chỉ còn căn phòng vắng Rừng bạc biển ngàn um liệu bao giờ ta mới trông mặt Và ngã tư đường bỗng hóa thành bản nhạc buồn vì em rẽ lối Gió khẽ rơi ngang qua tóc em bồng bềnh chỉ tiếc giờ tim bẻ đôi Có khi nào em hỏi thăm anh? Rồi lại vụt dậy tìm em giữa đại ngàn Tiểu thuyết em viết mới đó thôi nay chả vẹn nguyên vô tình lật sai trang Chút gì đó sót lại tình đầu anh nguyện giữ trăm nghìn lần Em mang thu đi anh chết trong lòng cả 1 thuở thanh xuân mình từng Phố núi người đời bảo nhỏ nhưng sao tìm em hoài chẳng ra Em vội đi như cách em đến thu mang tên em trở thành băng giá Em đẹp như bầu trời thu mộc mạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn Anh nhớ nụ cười tinh khiết chảy qua đời anh xanh biếc và trong hơn Vân là góc phố cũ, 60 năm cuộc đời Không còn hình bóng người thương bản nhạc anh viết vẫn chưa thuộc lỡi Lí do nào em xa nhanh quá, em bỏ đi năm tháng cùng anh ta Cứ ngỡ phút nồng nàn mới đây thôi mà giờ thân quen cũng trở thành lạ Em đi mang theo sợi nắng kéo hết tương tư rời xa nơi anh Em đi mang theo ngọn gió cuốn mất từng nhánh bồ công anh Giữ em ở lại đây còn khó hơn vá trời lấp biển Đông Anh cần quên em nhưng mọi nổ lực đều chỉ là viễn vông DiArt: Thu đến rồi thu đi ! Không để lại chút sắc Em có yêu anh không ? Câu hỏi vẫn còn là một khúc mắt Anh không thể nào gần em vì ta không phải là một nút thắt Bài rap này dành cho em nhưng em chỉ nghe được 1 chút . Tắt Nhịp beat này giống như em vẫn cứ trôi đi Đôi khi giọt nước mắt của anh lại rơi trên đôi mi Vì khoảng cách của ta quá lớn nên anh không biết nói gì Chúng ta không thể thành đôi vậy thôi đi Câu chữ thì đã cũ vết mực thì ngã màu Người dưng mình chào ngã mũ không quen nên xa nhau Anh lại mong một ngày nào đó người lạ sẽ chung nhau một con đường Sự thật thì anh vẫn còn thương Kỉ niệm đôi ta gắn liền với 1 mùa của 4 mùa trong năm Như thể em đã lấy đi 1/4 cuộc sống trong anh Thu đã qua nên đông tìm về khiến thằng trai như anh bật lạnh Không thể níu em ở lại vì gió mùa thu thật mạnh Có đôi khi anh không cần em Những tin nhắn anh không cần xem Nhưng sự thật thì anh nói dối Vì lời thâm độc xuất phát từ đôi môi T Bersi: Như mọi ngày anh vẫn lui tới nơi đồi cỏ nỗi nhớ vô vị Sao hương cỏ hôm nay lạ thường phản phất khắp cả một trời phố thị Nhịp chân chàng trai vi vu , như thả hồn mà cuốn theo gió Gió mang nặng cả một khối buồn vì thế mà ta đã buồn theo nó Anh như con kiến chẳng theo đàn rồi bỗng chốc , lạc bầy Cô đơn trong từng giai điệu của bài , nhạc này Còn em ghé ngang đời ta mang bình yên vụt khỏi tầm tay Cầm lấy giọt thương rời xa , rồi giọt sầu thì anh nhận lấy Nỗi buồn cất tận đáy lòng này bỗng hóa thành đáy đại dương Tự hỏi với anh một điều , em là ai anh lại phải thưong Và những ngày sau cuộc tình ta đối với anh chỉ là ngày buồn .. thôi

nothing at of , which is


7. Sẽ Là Em - Rôméo ft mArIo kId & Mason

Sẽ Là Em - Rôméo ft mArIo kId & Mason

Mel1 Buoc xuong pho thay em xinh tuoi Phut boi roi thay anh em mim cuoi Doi mi cong lan toc xoa bo vai em gay Day eo thon, day chan dai Nhe nhang em buoc qua tung con pho dong ron ra Anh noi day van than tho Voi nhin theo buoc em da khuat noi duong xa Uoc mo trong tay se sanh doi cung em Hãy đến bên anh baby…. yêu thương mãi mãi Ráp Rôméo: anh biết có những lúc em buồn, và anh biết có những lúc em vui... Nhưng khi cần ….là anh sẽ tiến đến ….chứ k ngầng ngại rụt rè rút lui... đâu... A sẽ.. ở cạnh bên ….mỗi khi em thấy cô đơn lúc buồn nè.. Hay là… sẽ mĩm cười… cùng em…. mỗi khi em …thấy hạnh phúc… lúc vui nè Vẫn trò chuyện mỗi đêm thâu…sao thời gian cứ trôi qua quá mau.. Cầm chiếc điện thoại trên tayn hắn tin… nhận tin nhắn… là “anh phải đi ngủ mau” Trong cơn mê, anh thấy đôi mình nắm tay nhau đó Bước trên con đường trãi dài thảo nguyên ,ngọn đồi chong chóng,đầy lộng gió Mel Rôméo :Đắm say trong cơn mộng ái ân….. tình ta sẽ mãi ngất ngây… Biết không .. Người ơi người biết không… lòng anh vẫn như vậy… Trong… từng khúc ca mà anh đã viết… câu nói yêu em anh ngại không lên tiếng A Biết nói ra là khó… nhưng không nói thì anh càng lại lo Lo em sẽ không hiểu lòng anh… Lo em sẽ bị thằng khác cua Lúc đó a mà đi giựt lại chắc là anh sẽ bị thằng đó búa… Không nói chuyện vài ba ngày… bổng dưng trong lòng lại thấy nhớ. Có phải nguyệt lão ….nối cộng dây tơ hồng… để giờ đây…a phải mơ. Đêm nay như có sao băng nhẹ nhàng lướt qa …nhanh … trong cuộc đời Hẹn em đi ăn kem vs a ….vào một ngày nào đó…thật đẹp trời…… Mel 2 Anh nơi đây cũng vẫn chờ mong em Tiếng yêu vẫn thiết tha từng đem dài oh my girl Cho yêu thương trong anh vẫn còn đây Long anh vẫn khát khao Tình yêu còn đó vẫn mãi chờ mong em Người ơi hãy bước đi cùng anh Trên con đường xa dài Dù sao cũng hãy có nhau trong đời Rap Mario Kid: chiếc điện thoại rung mạnh bởi 1 tin nhắn buổi sáng ấm nha ck iu cầm chiếc điện trả lời tin nhắn mà lòng liên tưởng rất nhiều điều khuôn mặt đáng yêu nụ cười thánh thiện của người con gái anh yêu tính cách cọc cằng nhưng em lại rất hay thích được cưng chiều rất khó gần rất cù lần nhưng chính vì thế anh yêu em cô nàng ngây thơ… như trong chiện cổ tích… của nàng công chúa lọ lem mở cánh cửa sổ đón nhận tia nắng ban mai của ngày mới ánh nắng bình minh còn đang lấp lóa… sau áng mây đen… đang kéo tới mặc kệ là mưa …hay là nắng… chỉ mong màn đêm… kia đừng tới chỉ mong em biết được lòng anh em chính là điểm dừng mới đi khắp năm CHÂU...không đâu tìm được người con gái đáng yêu như là em 1 câu trên tử VI....có thể làm anh phải thức trắng vì em suốt cả đêm yêu vk lắm …bấy bi ÀH.. không phải đơn thuần qua lời nói I miss u i MISS U là câu quen thuộc của anh mỗi ngày khi về tối mặc cho thử thách mặc cho con đường có ngã rẽ đi trăm lối lòng anh vẫn vậy vẫn mãi yêu người như là thế thôi Mel3 Oh baby vẫn luôn yêu em người ơi Khúc ca anh xin nguyện trao Hãy giữ lấy…..

nothing at of , which is


8. Truyện Ngắn Cơn Mưa Ngang Qua

Truyện Ngắn Cơn Mưa Ngang Qua

[Một câu chuyện rất cảm động từ vozforums] "Đây là một câu chuyện có thật của mình... Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình! À, suýt quên! Vì 1 số lý do mình xin được không nói tên cụ thể 1 số con phố hay tên 1 số nhân vật trong câu chuyện, mong các thým bỏ quá Đây cũng là lần đầu tiên mình đăng bài , xin nói trước là thực ra mình ko giỏi viết lách vì vậy nếu có sai sót về câu chữ hay chính tả mong nhận được góp ý thẳng thắn từ các bạn! Đừng ném gạch ác quá, tội nghiệp mình" ************************************************ Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@... Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận! Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn. Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy? Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước... Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta? Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi! Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn! Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi... Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường! Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió... Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội? Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ! Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà) Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn! Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài) Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi...(ọc, cũng cao rồi) Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu =)) Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà... Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên...2 triệu đó là bà già gửi lên ) Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi... Mình (Khó hiểu? Vui tính và SĐT có liên quan gì đến nhau vậy trời?) : 0165.87.20.11x Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha! Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em? Em: Vâng...ai chả dùng hả anh! Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự... Em: Anh có người yêu chưa? Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%! Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm! Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu... Em: Anh lại giỡn! Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất... Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko? Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin... Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em! Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa! Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm... Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều...trời vẫn mưa và anh cũng rảnh! Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa: Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất! Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin... Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm...hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko? Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh) Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta...Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta? Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy! Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa... Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy! Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó...mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má... Ngước mắt lên... Mình: Làm anh giật cả mình! Em: Hi! Em xin lỗi... Mình: Ông Tây kia đâu em? Em: Ở trên phòng ông ý @@ Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ! Em: Sao anh ngồi đây? Mình: Vậy anh đi nhé! Em: Vâng! Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em! Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi. Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi. Em: Vậy anh làm việc chưa? Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà! Em: Anh đanh đá thế! Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả... (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở? Em: Anh là khách hàng mà! Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút! Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được! Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em...nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải? Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này! Mình (cười) : Sao? Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy :-" (Lúc này mặt con bé vênh lên) Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì) Em nó cười như điên...ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng :| Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới! Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia! Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng... (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ) Em nó lại ôm bụng cười! Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả? Em nó vẫn cười! Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến... Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời...ngực nó chạm vào người mình rồi sao Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi! Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em! Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy... Mình im lặng, ko nói câu gì... Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à? Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong... Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải! Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy... Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn... Đang định quay sang hỏi :"sao em cứ nhìn anh thế?" thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :"HIV/AISD" - tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này! Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :"Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng" Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại :" Hả? Em thích anh thật đó à?" Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :"Nếu thế thì có được không ạ?" Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên... Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói :"Anh sao vậy? Anh ko thích em à?" "Ko phải? Nhưng mà..." mình đáp... Em nó lại nói :"sao anh?" Mình: "Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng" Em nó cười hơi buồn và nói : Vâng em biết rồi...anh là sinh viên Y à? Mình: Không, anh là sinh viên IT... Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS? Mình : Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay) Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác? Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì? Em nó nhìn mình và nói : Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân. Mình cười : Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ! Em: Cứ cho là vậy đi...nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này...sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à? Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì? Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn...anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm! Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi.... Mình : Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai...và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ? Em: Anh nói tiếp đi! Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy...anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu! Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở? (Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà) Mình: Ừ! Em: Nhìn thẳng vào mắt em nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của em cho anh biết... (Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà) Mình : Ok em! Em: Nhưng anh phải hứa với em... Mình: hứa cái gì? Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu! (Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà) Mình: Được rồi mà, em nói đi! Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó! Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:"Em...em" Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh...nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc! Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình... "Em bị HIV" Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi ***g ngực... Im lặng... Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy... Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ "tình cờ" đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn... Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi... Mình phải làm sao đây? Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật...và mình không biết phải làm sao tiếp nữa... Chỉ một câu nói... Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này... Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách...tại sao chứ? Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu? Ko thấy... Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài... Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa... Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì... Một nụ cười trong trẻo...:Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy! Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy! Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi... Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy! EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở? Mình: Thôi...nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?) Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được...em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu! Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh? Em: Em cũng ko biết nữa...à anh! Cho em làm 1 chuyện nhé... Mình: Chuyện gì? Em: Anh ôm em một lần đi... Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi... Cô bé hơi buồn nhưng vẫn mỉm cười: Chúng mình làm bạn của nhau nhé... Mình: Ừ Em: Em biết anh muốn hỏi em nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi em tan ca rồi chúng mình đi dạo nhé! Mình: Ừ! (Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều...) Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi! (Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà :( ) Mình ngồi đợi khoảng 30 phút...với những suy nghĩ lung tung! Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại! Em: Đi thôi anh! (Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn...phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được) Mình: Đi đâu cơ? Em: Đi dạo chứ đi đâu? Mình: Trời mưa mà! Em: Em yêu mưa! Mình: Nhưng anh còn laptop! Em: Đưa nó đây... (Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?) Mình: Hử? Đưa cho em á? Em: Anh sợ mất à! Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu? Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em! Mình: ò, đây! 1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô... Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à? Em: Vâng! Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ! Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa... /Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy... Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/ Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà) Em: Vâng, hi hi! Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn...hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội. Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ... Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à? Em: Nói gì? Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà! Em: Anh có người yêu chưa? (Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?) Mình: Ừ, hình như là chưa! (Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật) Em: Sao lại là hình như? Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào! Em: Chúng mình đi ăn nhé... (Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa) Mình: Ừ, em đói rồi à? Em: Ko, em chưa đói! (ẶC, thế sao rủ đi ăn?) Mình: Thế sao... Nó chặn lời... Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi...trong tối nay! (Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s) Mình: Hả? Em nói gì thế? Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa...thương anh quá đi! (Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi...thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi) Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào! (Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết) Em: Anh ăn gì? Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy! Em: Cho cháu 2 bún ốc! (Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý) Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa...phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi! Em: Sao vậy anh? Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa! Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu? Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok? Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:" Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra" Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình... Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa... Em: Vâng! Em mời anh ăn Mình: Ừ, ăn đi! (Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa) Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh! Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối) Mình: Hử? Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con! Mình: Hử? Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa? Mình: Hử? Em: Thôi em ăn đây, kệ anh! Mình: Hử? (Mình cố tình trêu nó thoai) Em: Trêu em à? Mình cười: Sao nói ko đói? Em: Ko ăn thì phí à? Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi! Em: Ko được...phần của anh, anh ăn đi! Mình: Nhưng anh ko đói... Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi...em ăn thừa của anh à? Mình: Thế thì cứ để vậy thôi...anh bắt em ăn đâu! Em: Thôi để đấy em ăn! (Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật) Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trc mình và cản... Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt... Mình: Em làm gì đấy? Em: Để em thanh toán! Mình: Em buồn cười nhở? Em: Sinh viên còn sĩ! Mình: Ặc, khinh anh nhở? Em: Đấy là anh tự nói nhé! Mình: Bác ơi cháu gửi tiền... rút bừa 1 đồng trong túi... (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này) Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ! Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước! (Mình ngại tái mặt) Hai đứa bước ra khỏi quán... Mình: giờ đi đâu em? Em: Tùy anh đấy! Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy! Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà! Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này... Em: Chúng mình tắm mưa nhé! Mình: Nhưng... Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương) Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được... Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà! Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa) Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng) Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa! (Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy...) Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông) (Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc... mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào) Em: Đợi em cởi dép đã! Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau :-w! (CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á) Em: Nhanh (nó quát to) Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa! Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm! Mình: Em hơi nhầm rồi đấy... Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn) Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại... Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao? Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao? Mình cười: Em lạ thật đấy! Em: Ừ, anh cũng thế! Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước! Em: Anh ko thấy vui à? Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc? Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy? Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa...nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em! Em: Em ko nói! Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em... Em: Anh đi đi, kệ em! Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây... Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm. Một bước, hai bước...rồi nhiều bước! Ôi chết cha, laptop của tôi khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó! Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại... 1... 2... 3... Quay lại... Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa! Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà! Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy! Em (hét to) : Hả? Mình (hét to): Hả cái đầu em! Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi! Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy...thở dài rồi quay lại, bước tiếp. Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi! Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói... Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc! Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ? Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ! Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại...anh sẽ ko thể... Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây...tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi... Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa! "Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?" Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi... Rồi, tôi quay lại... Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó... Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy...hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía... Tôi hét to :"Yến ơi" 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần! Vẫn ko thấy em đâu! Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy... Một cái vỗ vai, vội quay lại... Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi... Tôi biết rằng đó là em! Tôi và em cùng đứng dạy...tôi quát lên:"Em đi đâu thế hả?" Em:"Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ" Tôi im lặng... Em: Sao anh quay lại?... Anh yêu em rồi đúng ko? Tôi vẫn im lặng...(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ) Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy... Tôi chỉ còn biết : Ừ Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn... Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em...tôi nhận ra rằng "Em đang khóc" Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa... tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy? Chắc là vì cả 2... Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui...thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến...tôi nghĩ vậy là đi cùng em! Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con) Tôi nhăn nhăn... Em: Ko cõng thì thôi... Tôi: Ai nói ko cõng đâu... Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích! Nghẹn cổ mà ko dám nói s Tôi: Sao em nặng thế...? Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi! Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :" Ngựa kia, thẳng tiến" Tôi :" Á, em làm cái trò gì thế con bé này...bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ! Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói... Em ra lệnh tiếp :"Zô, zô" "Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm" tôi nói! Em hét to :"Thả ta xuống" Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra...teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu! Em lại hét to :"Cầm đây cho ta" rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi...ặc ặc! "Cúi xuống" vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi! Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi Tôi:"Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi" Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện! Tôi : Em nghĩ anh như vậy à? Em: Ừ đó, sao nào? Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao! Em: Ha Ha, đồ dối trá! Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà... Em: Sao giờ mới nói hả tên kia... Tôi: Có ai hỏi đâu! Em: Mi ở chỗ nào HP? Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko? Em: trả lời đê... Tôi: Thủy Nguyên! Em cười to và nói: Ko biết Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi? Em lại cười lớn: Ko biết Bó tay với con bé này... Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko? Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi! Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á? Em: Vâng, anh đói mà! Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt! Em: có sao đâu? Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy! Em: màu gì? (Sao con bé này nó máu thế?) Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế! Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu... tại anh đấy! (Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ) Tôi: Hỏi chấm? Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết! (Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?) Tôi: Anh xin em! Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở? Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?) Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã! Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời... Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền! Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ? (Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ) Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc! (mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?) Em: Mình đi tiếp nhé anh Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm... Tôi: Em lạnh ko? Em: Em có! Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi... Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà! Tôi: Vậy thôi! Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à? Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa) Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao? Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây... Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc? Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa! (Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx) Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới... Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em? Em: Em ko biết, anh cầm mà! Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ? Em: Càng thích chứ sao? Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à? Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết! Tôi: Vậy à! Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko? Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó... Em: Hì, em ko biết... Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh! Em: Em cũng ko biết nữa... Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à? Em: Ko, nhưng em có chút việc... Tôi: Ừ, vậy để khi khác! Chúng tôi im lặng...chừng 5 phút...bỗng! Em tựa đầu vào vai tôi... Em: Anh à! Anh ơi! Tôi: Ừ, anh đây! Em: Em bị HIV đấy... Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3 Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì... Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko? Em: Em ko Tôi: Ừ Em: Anh muốn ôm em à! (Sax, mình làm gì có ý đó) Tôi: Đâu..ko có! Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy! Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi) Y như rằng.. Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên! Tôi làm theo em bảo! Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi... Em: Sao anh gầy thế nhở? Tôi: Ừ, anh có 53 cân Em: Em 49, ha ha Hai đứa cùng cười...sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài... Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em...may quá, ko ốm! Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai... Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko? Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này) Em: Em cũng thế... (Nghĩ thầm, lại chém gió...chắc qua tay đầy anh rồi) Em: Anh ko tin em à? Tôi: Ừ Em: Em cũng nghĩ thế... Tôi: Ai cũng nghĩ thế... Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ... anh là fisrt love của em! Tôi: ????????????????? (nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra) Tôi: Ừ! Em: Tin em đi! Tôi: Ừ, anh tin em! Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em! Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em! Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi... Tôi: Ừ, thế này hả? Em: Chặt nữa đi! Tôi: Ok? Em: được rồi anh ạ! Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó... (Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật) Em và tôi lại im lặng vài phút... Mưa đã nhẹ hạt dần dần... Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi... Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em... Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh! Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao? Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ Tôi đành chiều em...thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất... Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ...môi đỏ tự nhiên... Đột nhiên em nói: Anh à, em yêu anh suốt đời nhé...còn anh, yêu em hết tối nay thôi... Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy) Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt... "Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?" em nói! Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy... Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này... Tôi: Ừ Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói... Tôi im lặng... Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em... Em: "Đừng hỏi tại sao em yêu anh nhé anh... Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ! Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi... Anh giống mưa lắm...em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy..." (ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi) Em:"Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy...trc khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em - đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào... gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi. Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em... Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ. Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học... và tiền thuốc men của mình! Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần...nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống... Em cứ tự cười, tự vươn lên...anh thấy em dũng cảm ko? Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt...ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy...và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện! Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới...lý do tại sao anh cũng biết rồi đó! Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu...Vậy mà em đã yêu anh đấy...nhanh thật nhanh...em xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em... tốt cũng đc, xấu cũng đc... Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy... Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó! Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc... Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy! À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi, anh nghiên cứu về HIV/AIDS vậy anh biết em sống được bao lâu nữa đúng ko? Anh trả lời em đi!" Tôi: ừ, anh biết...em yên tâm đi, nếu em uống thuốc đều đặn thì em sẽ ko sao hết cả! em sẽ sống lâu như ng bình thường mà! Em nhìn tôi khẽ cười :"Đồ nói dối, bệnh của em em lại ko biết à, thôi chẳng cần anh nói thật đâu..." Tôi: Ừ...nhưng em đừng nghĩ nhiều làm gì...hãy sống vui vẻ như vừa nãy ý Em: Anh mong em sống như vậy thật sao? Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi đó... Em: Vâng, em vẫn sống như vậy mà (Mắt đượm buồn) Sau khi em kể chuyện của em, tôi biết được rằng em ko còn sống được bao nhiêu nữa...Nếu năm nay em 19 vậy thì chắc em đã chuyển sang giai đoạn bị AIDS rồi...có lẽ em chỉ có thể sống thêm được từ 1->5 năm nữa là tối đa! Tôi im lặng nhìn về phía bên kia đường, một căn nhà đã đóng cửa... Tôi khẽ hôn lên trán em...rồi nói: "Yến này! Chúng mình ngồi đây gần 1h rồi và mưa cũng đã tạnh rồi đấy" Em: Em buồn ngủ anh ạ! Tôi : Không được ngủ, tối nay em gạ anh đi dạo mà... Em : Vậy cõng em, em mới đi... Lần này tôi tự nguyện cõng em... Hai đứa ướt như chuột cõng nhau đi trên vỉa hè khiến bao con mắt phải ngó nhìn! Em: Anh à, em hạnh phúc! Tôi: Ừ...anh cũng thế (thực ra tôi cũng ko biết là có phải như vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp lại em như vậy" Em: Em vui lắm, chúng mình đi đến chỗ đông người nhé, cho bọn họ thấy, tối nay em là người hạnh phúc nhất, em được người yêu cõng, được đi dưới mưa cùng người yêu và còn được ăn tối cùng người yêu nữa chứ... Tôi cười và nói to : Ok! Tối nay em muốn gì cũng đc! Em: gần 10h rồi, chúng ta sẽ đi đến sáng mai nhé... Tôi: Ko được, em phải về nghỉ ngơi chứ... Em: Em nghỉ trên lưng anh là đc rồi, hay anh ko muốn cõng em? Để em xuống đi bộ... Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị cảm lạnh, ngấm nước mưa mà! Em: Em ko sao... Tôi: Vậy thì qua đêm! Em: Eo ơi, qua đêm với anh á? Anh đã cưới em đâu? Tôi: Em nói gì thế, ý anh là chúng mình đi cùng nhau qua đêm... Em: Ngốc, em đùa đấy! Hai đứa ko nói gì nữa, tôi cõng em giữa dòng người tấp lập mặc cho mọi người nhìn chúng tôi và nghĩ chúng tôi ra sao...lúc này thứ quan trọng nhất với tôi là nụ cười của em...chỉ cần làm em vui, làm em cười, bù đắp được lại những gì em đã mất mát tôi sẽ làm hết... Đi đến một cái cây, chăng đèn, thấy một đôi đang chụp ảnh...tôi biết ngay là em sẽ đòi tôi chụp ảnh cùng em! Em:"Lấy máy em chụp, máy em có đèn flash" Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa! Em: Vâng Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu... Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu! Tôi: Để anh chụp cho... 1 cái, 2 cái, 3 cái... 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng... Em nói : chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa! Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ! 1,2,3 ...Ok rồi em! Em: cái này đẹp này! Tôi: Bắn sang máy cho anh đi Em: Ko... Tôi: sao lại ko? Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi... Tôi: Ừ...(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy) Em: Chúng mình đi tiếp nhé anh! Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ...tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi... Em:"Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi" Tôi :" Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào" (Mình nghĩ bậy bạ đây) Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó... Tôi thực sự cũng rất mệt rồi... Tôi: Ừ, vậy cũng đc... Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ... Tôi mừng thầm... Em: Thích quá còn sĩ diện... Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà...! Tôi chủ động cầm tay em và đi... Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại... Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm... Về tới khách sạn... Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho... Tôi: Còn em? Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc? Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy.. Em: Thôi nhanh lên anh... Tôi: Ừ, đợi anh một chút... Em: Em ngồi giường đợi... Thay xong tôi bước ra... Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt : Sao anh gầy thế nhỉ? Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi... Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó... Suy nghĩ về những gì em nói...về tình cảm của tôi dành cho em...liệu nó có phải tình yêu? Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu? Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều... Nằm đó một lạt chưa đầy 1 tiếng thì em cầm quần áo đưa tôi và khé kiễng người nói vào tai tôi:"giờ em cũng biết anh mặc màu gì rồi nhé" Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại :"Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?" Em:"Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu" Tôi ko còn biết nói gì nữa...đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra... Em nhảy lên giường và nói : Ngủ thôi chồng yêu! Tôi: ? Ngủ với em á? Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau! Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo ... Tôi: bảo gì? Em: bảo yêu nhiều rồi! Tôi: Anh còn nguyên tem... Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã! Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa... Em: lên đi mau... Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất... Em: ko thích! Lên mau (quát tôi) Tôi: Nhưng mà... Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị) Tôi: Ừ, anh biết rồi... Tôi khẽ ngồi lên giường... Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống...và đè lên người tôi... Tôi : Em...em làm gì thế? Em lại cười lớn: Trông anh kìa... Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng... Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em... Tôi thở phào... ôi suýt chết... Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ... Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy... Thật đẹp... Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi... Có lẽ nào tôi đã yêu em? Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết... Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi...rôi giậy mình bật dạy, phía đầu giường có 1 tờ giấy "Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy... Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh... À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt...em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi...usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó Anh này, hãy quên chuyện tối qua và quên em đi nhé! Em đi đây...đừng cố tìm em! Em sẽ yêu anh suốt đời!" Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây? Tay run run cầm tờ giấy...một cảm giác hụt hẫng vô cùng...sụp người xuống...im lặng một lúc lâu... Tôi vội bậy dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân... Tìm mọi cách hỏi đồng nghiệp, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em nhưng cuộc đời là vậy...một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn.... Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi... Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ.... Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào? ... Thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi... ... Bước chân ra khỏi khách sạn...một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má... Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn...trước mắt là dòng xe cộ tấp lập... *Tiếng nhạc chuông* Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại....(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em...) Trên màn hình hiện lên chữ "Quỳnh ST" - (Cô em nhận của tôi ở TT) Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi...tôi liền bắt máy Tôi: Alo, anh đây! Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt! Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe! Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế! Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ... Quỳnh: Về nhé, cả nhà sẽ đợi anh về ăn trưa cùng... Tôi: Ừ, anh biết rồi... Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại...rồi... Lại có điện thoại... "Dung ST" (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT - Cô này là cô chị) Tôi: Alo, anh đây! Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về? Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà! Dung: Anh về nhé, hôm qua bố em mong anh suốt. Về đi nhé, em đợi anh về chiến cờ vua ) Tôi: Ừ, anh biết rồi! Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em! Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất... Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà... Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa... Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về... ------------------------------------------------------------------------------------- Cho tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó... Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau...nhưng sau cơn mưa - khi trời bừng sáng...cũng là lúc em rời xa tôi... Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa...tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh! Em - người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất... Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây...sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi... Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em...và tôi hiểu rằng nó cũng sắp cướp đi sinh mệnh của em ko lâu nữa...nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ...em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình... Có một sự thật là tôi ko thể quên em...mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em... Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?" Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em...và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em! Và cho tới giờ, điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :"Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi... ♥ J ♥ --------------------------------------- Nếu bạn thấy ý nghĩa, xin hãy bấm thích và chia sẻ đến những người thân và bạn bè nhé ^^

nothing at of , which is