Search your favorite song right now

1. Dau mua

Dau mua

Trung Quân kết hợp với tác giả Phạm Toàn Thắng một ca khúc về mưa mang tên là Dấu mưa, như câu chuyện tiếp theo của Chuyện mưa đã ra mắt cách đây 1 năm. Bài hát nằm trong truyện ngắn Rum của nữ tác giá Ploy Ngọc Bích, kể về mối tình của một chàng ca sĩ và một cô gái tên là Mưa. Dấu mưa được ra mắt vào đúng mùa mưa, hi vọng bài hát sẽ có mặt trong bộ sưu tập những bài hát để nghe khi trời mưa của các bạn.. Dấu Mưa Sáng tác: Toàn Thắng Trình bày: Trung Quân Một cơn mưa đi qua để lại… những ký ức anh và em Tìm em trong cơn mưa… anh thẩn thờ Lần theo những dấu vết đánh rơi Tưởng như rất gần mà ngờ đâu đã rất xa Vụt mất theo cơn mưa ngày qua Tưởng như rất lạ mà ngỡ đâu sao quá quen Là lúc em ngang đời ta Chiều cuối con đường mình nhìn ngắm hoàng hôn Ẩn sâu trong tiếng tí tách rơi Chờ mãi nơi này… một cảm giác quá lạ thường Cảm giác cho anh nhận ra I love you… I love you so Khoảnh khắc cho anh nhận ra I love you… I love you so Khoảnh khắc cho anh gần em. http://mp3.zing.vn/album/Dau-Mua-Single-Trung-Quan-Idol/ZWZACAW8.html

nothing at of , which is


2. Khi Tôi Có Bạn Gái - Củ Cải, BlakApe & NuK

Khi Tôi Có Bạn Gái - Củ Cải, BlakApe & NuK

Beat : moganlikemusic Banner by Thái Nguyên Mix by Nuk Lyrics: Củ Cải : Hmmmp Khi tôi có bạn gái Sẽ đánh thức nàng sớm ban mai Nghe giọng nhau thỏ thẻ, tiếng nói cười bên điện thoại Dậy đi em ơi, cục cưng ơi, hay tình yêu nhỏ bé Kêu ngọt vài tiếng đi tim nó đánh vài nhịp cho nghe Đó…yêu đương phải hồng hào như thế Ngọt ngào các kiểu, xem người tình như một đam mê Vì theo DSK đam mê là thứ bên mình cả đời Không phải giai đoạn, hay thích thú nhất thời Bởi... tôi sẽ đeo nàng như đeo chiếc gông tuyệt nhất thời đại Giang đôi tay rộng, cuộc đời nhỏ có chỗ tựa vai Vờ đại ngày mây ngàn, làm cớ đưa nàng dạo ý Quán ăn thường lai vản Vùng đất thánh của sửu nhi Ý đại khái tui ám chỉ phố đi bộ gì gì ý Chắc có những lúc chán, như cách tui gieo hoài vần âm i Nhưng mà...miễn là còn khóc cùng nhau giữa cuộc đời ầm ĩ Thì cũng tựa như mặt trời và buổi sáng Tức là cứ vậy hoài mà ko bao giờ chán nhau xD NuK: Nơi con tim ngày mai Giờ đây có thêm cô đang tựa vai Cùng nhau bước đi trên con đường yêu Hạnh phúc đã về say đám Một vòng tay ôm ngay đằng sau Bình yên chẳng đâu nghe xa lạ đâu Là khi có em...sát bên Chào một mùa yêu ngân nga nhẹ đưa Từng câu hát “em ơi, em về chưa” Ngày mưa có anh đưa ô cùng em Mình chung bước đường hạnh phúc Một vòng tay ôm ngay đằng sau Bình yên chẳng đâu nghe xa lạ đâu Là khi có em...sát bên Nhẹ hôn anh Blak Ape: Khi tui có bạn gái, yên sau sẽ không còn trống nữa Tui có căn bệnh lạc đường nên xin tim nàng đừng đóng cửa Để mỗi sáng của nàng luôn thấy điều hạnh phúc nhất Sẽ pha cho nàng ly sữa ngọt ngào khi mặt trời thức giấc Vào những ngày đẹp trời rồi ta cùng đi đó đây Trên con xe nhỏ nhắn chậm rãi đưa mắt ngó mây Rồi hai ta sẽ dạo bước trên con phố chiều gió thổi Tui sẽ mua loại hoa nàng thích đến đón nàng ăn tối Dường như đó mặc định là một thói quen khó đổi Vì tui không biết lời hoa mỹ nên không có khiếu ăn nói Tui sẽ chẳng cần đi ngắm cảnh đẹp nay đây mai đó Bởi hằng ngày tui đã được nhìn vào đôi mắt của ai đó Tui sẽ ghi vào trong giấy tất cả những điều mà nàng thích Vì tui là kẻ mơ màng có cái tật hay quên Ta không cần biết về quá khứ hãy xem nó là tàn tích Ủa mà bạn gái của tui là ai tui vẫn chưa hay tên ? NuK x2 Củ Cải Muốn làm chiếc ô che nắng cho em chân tình Làm chiếc áo khoác ôm bờ vai ấm áp yên bình Yêu người nghệ sĩ em chấp nhận để tình công khai Để anh dùng lời nhạc viết tên em trở thành giai thoại Lê bước theo vệt nắng ước trọn đời ta chung đôi Lưu lại từng khoảnh khắc và còn lời ta cùng trôi Bình an là những ngày em tựa vai bên mình hát Dùng tuổi trẻ để bên nhau, viết truyện mình thành tiểu thuyết nghìn trang

nothing at of , which is


3. MIX BLOCK feat. Sam Tiba 人へ 。 ヒトを 。 人か - S O U N D S F R O M J A P A N -

MIX BLOCK feat. Sam Tiba 人へ 。 ヒトを 。 人か - S O U N D S F R O M J A P A N -

MIX BLOCK feat. Sam Tiba 人へ 。 ヒトを 。 人か - S O U N D S F R O M J A P A N - No.1 Japanese dance music station "http://block.fm" block.fm iOS app : https://itunes.apple.com/jp/app/block.fm/id968269944 Tracklist MSC - 宿ノ斜塔 Cornelius - Fantasma Ryuichi Sakamoto - Forbidden Colours Masuda Toshio - Tsuyu wo Suu Gun Inada Shintarou - Fruits M-Flo - Ro-Ri-Tanjou Norikiyo - NEXT Pro.K-NERO Loop Junktion - 弔 Nujabes – Luv(Sic) Pt. 4 feat. Shing02 (Instrumental) Shuren The Fire - Yudachi Ryuichi Sakamoto - War & Peace Sakura Ensemble - Ensemble 16 Asa-Chang & Junray - Senaka Tujiko Noriko - I Love You Towa Tei - Happy Shuta Hasunuma - Discover Tokyo Masuda Toshio - Mushishi no Theme Some Shakuhachi Melody Tomita - Clair de Lune Aoki Takamasa -Tujiko Noriko Notuv - Valse (Sam Tiba Edit) Seiho - Someone To Call My Lover (Sam Tiba Edit) Ozrosaurus - Rollin' 045 Shintaro Aoki - Kai no Kanashimi Akiko Yano - Kanashikute Yarikire Nai Keiichiro Shibuya - For Maria Kyo Ichinose - Never Always Nujabes – Mystline (Reversed) DJ Krush - Living in the Future (feat. tha BOSS) Yoko Kanno - Atomic Bird (Cosmic Voices From Bulgaria) X-Japan - Endless Rain (Music Box Version) Eri Sugai - Mai Tomomichi Takeoka - Shinshu Plains Koichi Sugiyama - Melancholy (Reversed) Nobuo Uematsu - Zanarkand (Intimate Version) (Reversed) Buddha Brand - ブッダの休日

nothing at of , which is


4. [7LD] Naruto - TBoss ft C.M n' Minh Phượng

[7LD] Naruto - TBoss ft C.M n' Minh Phượng

FB C.M : https://www.facebook.com/minh.buicong.50?ref=ts&fref=ts FB Minh Phượng :https://www.facebook.com/profile.php?id=100004024673260&fref=ts Banner : Bobb ( 2K-G) Bản youtube : https://www.youtube.com/watch?v=eooUoZqgjHQ *TBoss* Tao là một thằng bé mới lớn xuất phát từ một đôi chân trần Vốn dĩ sinh ra đã bị xa lánh là thứ đáng ghét tao đâu cần Ước mơ từ nhỏ luôn muốn tiếng tăm của mình mãi mãi được vang xa Hokage của mọi thời đại sẽ được khai sinh từ một ngôi làng lá Biết không ? Đời tao ? Không bao giờ có hồi kết Cố gắng đến hơi thở cuối cùng chứ không an phận để rồi chết! Dù cho thân xác nhỏ bé đó mang dáng vóc của một tên sửu nhi Nhưng trong người ẩn chứa nhiều sức mạnh đáng sợ từ một con cửu vĩ Cả đời từ lúc sinh ra tao vẫn luôn tin vào một sự cố gắng Mày chẳng thể nào tiếp tục bước đi dù cho chúng mày có cố thắng Muốn Gục ngã ? Muốn Đứng dậy ? Hay muốn dựa dẫm vào bạn thân ? Rồi để cho kết cục bi thảm sẽ tự ập đến chính mày là nạn nhân Cuộc sống do trời ban cho nhưng mày có quyền được dừng hay tiếp tục Một gã hề chẳng thế có tiếng nếu như chính hắn không tạo nên tiết mục Phải tự mình biết đứng lên dù cho cuộc sống này quá nhiều mất mát Bởi nếu không ngừng cố gắng . Ta sẽ tự về với đất cát … Mel *Minh Phượng* HÃy cố gắng cùng nhau vượt qua Hãy cố gắng dù cho thời gian Không đến bên người Thì ta vẫn bước đi Quên đi quên đi câu chuyện xưa Quên đi quên đi bao sầu lo Để bước tiếp Chuyện đời là thế thời gian sẽ giúp xóa tan Bạn bè sẽ mãi bên nhau và không bao giờ nhạt nhòa Dù một mình có bước đi thì vẫn vượt qua trái ngang Để rồi mọi cố gắng của ta sẽ không bao giờ là thừa X2 *C.M* sau bao nhiêu lần cố gắng thỳ tao cũng có được những người bạn những người cùng tao vui đùa và sẽ đến bên tao lúc tao hoạn nạn vì tao lớn.. lên từ nhỏ tao là một đứa trẻ mồ côi bạn bè và các thầy cô có lẽ đối với tao là gia đình rồi tao không muốn thấy bất kì một ai trong gia đình phải rời xa muốn được nhìn thấy tất cả mọi người khi xong nhiệm vụ về nhà tao đã chứng kiến những người... vì nơi này mà phải hi sinh và đó cũng chính lý do để cho tao có thể từ hoàn thiện hình không thích số phận của mình thỳ cũng đừng cố... mà chấp nhận nó phải biết dũng cảm thay đổi bản thân dẫu cho là điều đó rất khó tao yêu ngôi làng đến thiết tha bao nhiêu nỗi buồn tao viết ra để rồi sớm mai tao sẽ trở lại vẻ mặt vui cười mày biết mà và tao... tao cũng rung động trước một cô gái tao sẽ vì người con gái đó mà tiến bộ hơn vào ngày mai và tao...cũng có 1 người coi là tri kỉ tao vẫn yêu quý cậu ấy dù cho cậu ta có rất nhiều thị phi

nothing at of , which is


5. Mặc Kệ Người Ta Nói Mình Yêu Thôi

Mặc Kệ Người Ta Nói Mình Yêu Thôi

CERRI KOP, Sửu K Lời bài hát Mặc Kệ Người Ta Nói Mình Yêu Thôi Đợi chờ được bao lâu để có thể đến bên em và tình mình tựa chim bao Anh đây chỉ muốn được bên em Đợi chờ biết bao lâu Tim anh như đã rung lên vì ai? Vì em Rap : Bên anh cho đến ngày mai Anh đang đứng trước mặt em sao cứ mãi kiếm tìm ai ? Hãy tha lỗi những việc anh đã sai Đã có anh bên cạnh xích lại cần chi phải sợ hãi This is my hear take it take it Lisen my hear come on take it This is falling love *2 Từng phút giây ở bên người Nụ cười ấy khiếng anh cứ mãi đấm say Chỉ muốn bên em thôi người You know it’s I know it’s Nhờ gió may nói với người Trả lại con tim anh em trộn lấy Chẳng cần hứa chi đâu xa vời Mặc cho người ta nói , mình yêu thôi! Rap: (Bên anh đên nay thôi nhé Nâng ly sâm banh đến đêm cùng anh và Xua tan đêm đông lạnh giá Yes You know it’s I know it’s) x2 Ta đã không còn là bạn đâu Vì đôi khi anh xem em còn hơn là gia đình Ta sinh ra là dành cho nhau Vì tim anh chọn nên chẳng thể sai đâu Nếu em đi xa Just wait Just wait I love you girl , I know that Just waiting me x2 Felling love , Fell in love Rap: Yêu anh thì có gì sai Bên anh em chẳng cần thêm là 1 ai Nếu sai hãy cho anh làm lại Chẳn bước cùng anh thì đêm này em bước cùng ai Tim anh như lạc vào khoãng không tim em như hút anh đến gần Tìm cảm anh dành cho em nhiều hơn em nghĩ gấp trăm vạn lần Bởi vì biển rất rộng thuyền anh đi mãi mới tìm được em Bởi vì sóng rất lớn nắm chặt tay anh đừng đi đâu nhé Anh sẽ thực hiện lời hứa cùng em ngắm tuyết rơi ở sapa Cứ theo anh dẫn lối , mình rời thành phố này theo anh nha Look the left you know đường vào trái tim anh này Look the right you know anh như chết đuối trong tim em này thổn thức bao đêm này boom boom Nghe kỹ nhịp tim anh này doom doom Take it boom boom look at doom doom Em đã chịu gặp anh sao OMG

nothing at of , which is


6. ngồi vu vơ và lyric sưu tầm nguồn chưa rõ - Phạm Khoa

ngồi vu vơ và lyric sưu tầm nguồn chưa rõ - Phạm Khoa

ver sưu tầm : trên youtube.. Em … giờ xa xăm nơi cuối trời Anh bơ vơ 1 mình / mang tâm tư rối bời Chẳng còn nhận / những tin nhắn / anh về đi tối rồi Giờ em chẳng còn bên / chỉ mình anh với đời Cảm giác trống vắng / không em bên cạnh lấp đầy Anh đã quá mệt mỏi / với cảm giác thở gấp này Muốn được thấy em lúc này / cho a xin 1 phút giây Dù là mơ màng hay chỉ nhìn nhầm trong lúc say Còn đâu cảm giác em ôm sau lưng anh Còn đâu lời nói bên tai em thương anh Đôi mắt sâu màu nâu...giờ anh đi tìm đâu Ta từng bên cạnh nhau giờ thỳ ta lạc nhau Vì yêu em / nên thương em / tim anh đau Giờ a chìm trong men say / giờ thì đôi mi hoen cay Anh cứ ngở như mình mơ nhưng thật ra là nhớ Anh ngở như mình mơ ... Anh có bao giờ giận em đâu? Khi mùa xuân đi qua rất vội Mùa hạ đến nồng nàn với bong bóng mưa đêm Anh hình dung bóng em ngồi một mình trong quán cà phê cũ Lặng thầm nhìn ô kính mờ sương Chờ anh Chờ dù chỉ là một nhắn tin thôi Mà sao xa xôi như cái thành phố ồn ào anh đang sống Cách mấy ngọn đèo nhưng xa tít mờ xa Em chợt nghĩ ra Ờ thì Tại phố núi chiều nào mây cũng giăng kéo tình ta Làm viên kẹo sô cô la ngọt trở thành vị đắng Xin hãy giữ dùm anh chiếc nón đôi màu trắng Để một ngày nào lẳng lặng đến tìm nhau...

nothing at of , which is


7. Sad Love - Masked

Sad Love - Masked

Song: Sad Love Voice: Masked Mix by Masked Banner by Lazie **Ver1** Anh biết rằng sau hôm ấy thì mình sẽ mãi chẳng gặp lại Nhưng anh vẫn lưu lại trong tiềm thức nụ cười ngọt ngào thủa ấy mãi Còn đâu ban chiều tựa vai rồi em nói về vô vàn những điều ước Nhưng vì em còn hạnh phúc, em còn tương lại nên anh nào đâu làm khác được và vốn dĩ trên thế gian này, chẳng tình yêu nào là bất tử rằng mình từng nhớ, rằng mình từng thương cuối cùng vẫn chỉ là phép thử Vệt son môi còn trên cổ áo và những bài nhạc mang tên em Đơn phương của tuổi 17,anh , thật đơn giản, là mỗi khi phố lên đèn **Ver2** Thôi dẹp đi, dù gì anh cũng thấy hạnh phúc Chẳng phải là yêu đậm sâu để người đời cảm thấy nể phục Chỉ là quãng thời gian ngắn “anh có em kề bên vai” Rồi những lời yêu đương “ thì thầm bên tai” Hạnh phúc mình không trọn vẹn anh cũng chẳng đổ lỗi tại ai Vì anh cũng biết sau những cãi vã anh luôn luôn là người sai Để anh và em chẳng còn nước mắt chẳng còn phải đau khi nhìn lại Rồi khi ta có người mới sẽ chẳng tiếc nuối khi nhìn lại Chỉ vỏn vẹn lại những hình ảnh đẹp 2 chúng ta cùng thưởng thức Trên con xe 50 phân khối , những lần tựa vai mà em từng Khi anh còn biết đỏ mặt mỗi khi em nhìn thẳng vào đôi mắt Cả cuộc call mess 1 2 đêm tới khi ngủ quên chả thèm tắt Còn có cả ngày mà em ngồi lại để nghe anh vu vơ hát hò 2 li bạc sửu mình cùng ngồi quán quen giờ chỉ còn anh và mơ hồ Lặng im tựa vào vai anh rồi mình lang quanh sơn la bé nhỏ Mọi thứ giờ vụt bay đi mất chỉ còn lại anh lặng ngồi nghe lá đổ Anh chấp nhận mất vì vốn bên đây chỉ khiến lòng em càng thắt lại Dù giao thừa ấy lặng lòng mình anh dưới anh đèn đường với đôi mắt dại Em cũng đừng buồn , cũng đừng luyến tiếc mà phải cười to như cô nhóc Hạnh phúc của anh là lúc em cười , vì khi em cười là khi mặt trời mọc….

nothing at of , which is


8. Đồ Kiểng - Karik ft. Cris

  • Published: 2013-10-07T01:02:28Z
  • By Pon-Lucci
Đồ Kiểng - Karik ft. Cris

Đi khắp mọi miền trên đất nước Em được gọi là siêu sao Sỡ hữu 1 thân hình khá chuẩn Nên em rất thích khoe trên báo Nhưng sự thật ở đây Em vốn chỉ là con bại não Và nõi thích em cũng chẳng tỉ lệ thuận với tên em tí nào Khuôn mặt nét nông thôn Đầu óc thì đần độn Cư xử như du côn Bản chất thì hư đốn Xạo xự khi phát ngôn Khoe khoang và làm ồn Thật sự mà nói thì từ trong ra ngoài em chẳng có gì ra hồn Em Chỉ thích ăn ngủ và chơi Tạo hình trước ống kính bằng các tư thế khiêu gợi Nói năng siêu thực thà Vượt trên cả mức tuyệt vời Biết bao nhiêu người chửi lên đầu nhưng em vẫn tiếp tục lả lơi Vẫn bất hiếu với mẹ ruột người vì em mà qua đời Vẫn cứ liên tục hống hách ở mọi lúc và mọi nơi Nói chung ai muốn cua em cứ tập cách sống đồ mới Mỗi lần tới sinh nhật em chỉ muốn đổi xe hơi Em Ko phải làm bạch tuyết Em Em Là con điên bị điếc Em Là con gà công nghiệp Là mỹ nhân với bộ não ngắn với dây thần kinh bị liệt Em Em là tiện tì đầu đất Em em là yêu nữ vật chất Em là 1 con lật đật Suốt ngày chỉ biết lắc lên lắc xuống cứ thấy tiền là gật Tướng thì miễn bàn đẹp từ trước ra sau Mặt không qá xấu óc thì toàn bã đậu Mọi mặt tạm được riêng đạo đức không thấy đâu Nhân cách không có Vậy cũng được làm hoa hậu Người tốt sống đạo đức hở một chút bị thành kiến Quanh năm làm từ thiện thì bị tước vương miệng Còn người bị tai tiếng vẫn không hề ngã ngiêng Có cả bộ sưu tập trần trụi vẫn được đứng trên sàn diễn Là sao ? Không có lữa thì sao có khói bóc lên cao Lỗi mà sai do nhà báo hay là do em tạo Đáp án chỉ có thể Là đứa đưa em vào Thấy em cũng tội nhưng mà thôi cũng kệ Mình không nói thẳng mặt trên net cũng 1 khối người cừi chê Đáng lẽ ra mình cũng chẳng dám vào bạn này đâu Vẫn cái tội nặng nhất xuất phát từ cái thằng cầm đầu Em Không phải là bạch tuyết Em Em Là con điên mà bị điếc Em Là con gà công nghệp Là mỹ nhân có bộ não ngắn với dây thần kinh bị liệt Em Là con tiện tì đầu đất Em Em Là con yêu nữ vật chất Em là 1 con lật đật Suốt ngày chỉ biết lắc lên lắc xuống cứ thấy tiền là gật Ngày xửa ngày xưa Có 1 nàng thiếu nữ Ngay từ nhỏ là não đã bắt đầu thiếu nhìu chữ Viết về em ấy Thì quá ư là nhìu chữ từ vần "ứ" đến vần "a" mà không còn chỗ mà viết nha Dáng em cao chân em dài thật là thướt tha Nhìn lướt qa anh mới biết em đã tút da nhan sắc của em cũng thật là biết nha Từ trên xuống dưới Em gặp được là tút nha Sexy là sỡ trường em đã chọn á Sex free là sỡ thích của em hàng ngày Có anh mún em bay thì anh phải sắm liền tay Eo vì ,Gu chì mà cái bèo nhất cũng là Âu đì Dáng em đẹp ,chân em dài, não em teo cũm đâu phải là cái tội Em ăn bám , em làm phò cũm đâu có gì hôi ĐỐi với em không có tiền thì em sẽ cạp đất , khi em không có đất thì em mới cạp tiền cuộc sống của em chỉ là tiền bạc và vật chất Chấp nhận đánh đổi để em được lên bậc nhất Sự hiện diện của em cũng chỉ làm thêm chật đất Mọi người thích em nên gắn cho em 1 cái mác" Nữ hoàng đồ mát " Em thích là em cởi dù trời nắng hay trời mưa, dù bữa trưa hay buổi sáng Khi anh phán em 1 câu thì chỉ có trời mới hiểu thấu

nothing at of , which is


9. [ Lyrics ] ĐMM - Phúc Rey Đizz Bray

[ Lyrics ] ĐMM - Phúc Rey Đizz Bray

[ Lyrics ] Điều đầu tiền mà tao phải nói là đụ con đĩ mẹ mày Tao ghét tức thì tao chữi càng đã cái đụ con đĩ mẹ Hah Ai là nhóc con cái đụ con đĩ mẹ mày trong khi tao có con Ku thật bự có thể đụ con đĩ mẹ mày Ai Ai Ai ông nội mày đây chứ là ai Bray ôi ngứa dzái tao đéo cần biết bớt xạo lồn lại Cầm cây mai nó về Trung Quốc nó ở bên Mỹ phát ngôn hài Đụng tới tao thì chết con mẹ cái ông bà già mày tao giết chôn ngay Mấy thằng mất dạy Báo có rặng một cục thì lũ chó dại xúm lại mà nhai Thằng mặt rổ cái lỗ nó to còn hơn cái lồn heo nái Có cái đéo gì ngại cái lũ Fen của mày tuổi lồn sánh vai vs tụi Stype Còn mấy thằng Bêđê suốt ngày cứ rủ tao Freetype Nào cũng nhận là sạch ai ai cũng trong rất là Stype Quan tâm cái đéo chẳng thà tao Đizz mấy thằng Bêđê thứ hai chỉ vì chết vẫn còn gọi hồn lại vì tao là vua ban phước Điều đầu tiền mà tao phải nói là đụ con đĩ mẹ mày Tao ghét tức thì tao chữi càng đã cái đụ con đĩ mẹ Hah Ai là nhóc con cái đụ con đĩ mẹ mày trong khi tao có con Ku thật bự có thể đụ con đĩ mẹ mày Mấy thằng lồn nó vẫn cứ gọi rằng tao là nhóc con Vẫn tôn nó lên làm cha vẫn chờ vẫn đợi những lúc Bảo bón Vẫn há vẫn hứng vẫn hử để nhận là khen cức Bảo ngon Thằng lồn này láo bơi vào vì cháu nó sắp bị tao chiên giòn '' Alo dạ cho hỏi có phải là cảnh sát 113 không ạ dạ em muốn trình bảo một sự việc nó có thể ảnh hưởng tới tất cả những cái não của tụi sữu nhi trên toàn nước Việt Nam đó là '' Thằng Ếch và Báo nó thích phản động vẫn làm nhạc đizz ông can Về Việt Nam bày đặt Dê chó dắt tay lên phường báo công an Thằng bị gãy sóng mũi còn cái thằng bị tét cái đầu Hai thằng mày về nhà mét mẹ chớ ở đây bố đéo có lo đâu Ở bển mà sủa ở đây cố gắng phát triển đợi ngày mày chết Nay mai năm mới tết đến xuân về sợ công an bắt đéo dám về nhà Rapper toàn súc vật Ếch và Báo Thỏ và Cáo Nguyên cả chuồng súc vật nó mang chính trị về đất nước ta '' Nhạc của tao nó chưa có đương đại bởi vì chưa có con dzú bự nào cover Nhạc của mày từng hơi thở RAP y như...là cái Mu lờ Flow của mày bao khói giống như hát cái bài Bắt Kim Thang của tụi con nít á Còn Phúc Rey nó đạo nhạc mày ui nghe nó mắc địt Giống như lúc trước Bray nó đạo Karik zậy ó '' Điều đầu tiền mà tao phải nói là đụ con đĩ mẹ mày Tao ghét tức thì tao chữi càng đã cái đụ con đĩ mẹ Hah Ai là nhóc con cái đụ con đĩ mẹ mày trong khi tao có con Ku thật bự có thể đụ con đĩ mẹ mày Điều đầu tiền mà tao phải nói là đụ con đĩ mẹ mày Tao ghét tức thì tao chữi càng đã cái đụ con đĩ mẹ Hah Ai là nhóc con cái đụ con đĩ mẹ mày trong khi tao có con Ku thật bự có thể đụ con đĩ mẹ mày Điều đầu tiền mà tao phải nói là đụ con đĩ mẹ mày Tao ghét tức thì tao chữi càng đã cái đụ con đĩ mẹ Hah Ai là nhóc con cái đụ con đĩ mẹ mày trong khi tao có con Ku thật bự có thể đụ con đĩ mẹ mày

nothing at of , which is


10. Kancc - Không Phải Anh

  • Published: 2013-03-12T22:40:15Z
  • By Kansensei
Kancc - Không Phải Anh

GVR Production Đôi câu trên môi ngọt ngào, đó không phải là anh đâu baby. Luôn đi sau em đợi chờ, chắc chắn anh sẽ không làm được. Có lẽ em tưởng rằng chỉ vì vài đôi câu ca mà anh được như trong lời anh hát Vậy thì let me tell you something now, are you sure with what you think of me? Because it's not me, baby Because it's not me, em êi Because it's not me, ok? Because it's nooooooooot me. x2 Nói với em một điều, anh chắc không phải người em yêu Vì người em yêu chẳng có gì thiếu Trông đẹp trai, tính lãng mạn, thích đánh đàn, lúc em ốm thì biết hỏi han Còn look at me Anh quá đẹp để yêu người xấu, nhưng anh quá xấu để yêu người đẹp Thích tự do, anh ghét bị vướng bận mấy chuyện con thỏ Nên cô nào yêu anh, cũng phải bỏ, nhưng chuyện đó có đáng phải lo? Mấy con nhỏ tính tình thay đổi như chiều gió anh thích sưu tập chứ không cần có. Như vậy đó. Anh nói anh là người như vậy. Anh không có gì phải che đậy. Anh thích bay như một tờ giấy nên em cứ để mặc cho anh bay bay bay rồi quay vòng tay rồi bay Nhưng nói với em một điều, em chắc không phải người anh yêu Vì người anh yêu không có yêu anh Vì người anh yêu chỉ ở trong ảnh. Họ không biết, không quan tâm. It's ok, anh đã quen, thích âm thầm. Còn em leave me alone. Vì anh không có giống những lời như đồn. Yeah you know girl, i'm not the one you're talking about i'm not the one to fall in love with i'm different from everything you think of me so, leave me alone. don't you get that? Lemme repeat it once again for you real quick, k?

nothing at of , which is


11. Full Rap Battle : Rengar vs Kha'zix - UnC x Max ( From B.A.R )

Full Rap Battle : Rengar vs Kha'zix - UnC x Max ( From B.A.R )

Fb UnC : www.facebook.com/unnchin Fb Max : www.facebook.com/profile.php?id=100004278310731 Mix, master : UnC Lyrics : UnC : Vua Rừng là tao, Thợ săn bóng đêm. Khó khăn nào tao đã cũng từng nếm, khi tao gầm thét con mồi sợ cóng thêm Chiến công của tao không thể đếm, Dòng máu hung tợn tàn ác lại nóng lên Và Mày sẽ là Thằng kế tiếp, tao sẽ khiến cho mày phải khóc rên Khi Nhắc tên Rengar thì mày phải tôn sùng, Chấp mày vs thằng tee 1 phe tao chôn cùng. Mày chưa đủ khă năng để giao đấu, vì sự thật mày chỉ là loài côn trùng Thế mạnh của tao chính là ở trong rừng, nên mày chưa bao giờ đáng để tao lưu tâm Nanh vuốt của mày chưa đủ cứng, đầu mày là thứ tao cho vào sưu tầm Max : Tao là sát thủ số 1 từ không gian Máu của con mồi là thứ tao ko ngán Gai hư không... cho kẻ thù truyền kiếp Tiếp tục trận chiến để biến thành huyền thoại Tao đã tiến hóa mạnh mẽ theo thời gian. Ngày trở lại gieo rắc vạn lời than Rengar 1 mắt đã bị tao lấy mất Lần này ko phí sức để khiến mày về hang Tao là ác mộng mà mày ko thể quên Tao là khát vọng mà mày đang để quên Tao là hiểm họa đe dọa từng mạng sống Rengar sẽ phải chết khi được tao kể tên. Thời khắc đã điểm... cuộc săn này bắt đầu Những sinh linh bé nhỏ sẽ bị tao ngắt đầu. Kha'zix tàn sát vì tao đang khát máu Cho mày nếm mùi sợ hãi... thách mày thoát khỏi vuốt tao. UnC : Sát thủ số 1 sao? Mày ngông cuồng ! Cái giá mày phải trả này thật đắt Sẽ chẳng có ai dùng, mấy cái thứ gai cùn, thứ sâu bọ tao chấp mày một mắt Và mày có chắc là mày sẽ đủ nhanh, thứ yếu ớt như mày cần năng lượng. Còn Tao không giới hạn chiêu thức và sức mạnh càng đi săn thì nó càng tăng cường Nhìn mày tao thấy thật yếu đuối và đáng thương, nhưng đáng tiếc tao không thể cho qua. Để rồi xem mày sẽ chạy kiểu gì ? khi xác mày bị trói bởi bô la. Số phận mày đã được định đoạt, Chấp luôn mày có thêm khổng lồ hóa Chống cự chỉ làm mày thêm đau, quỳ xuống xuống dưới chân tao và phục tùng rengar. Max : Hạ gục là bản năng... hấp thụ sẽ khiến tao mạnh mẽ. Không thể nào mà cản ngăn... thích ứng để tăng khả năng tao tránh né... Và tao sẽ giết mày trong 1 tích tắc Thoắt ẩn thoắt hiện tao như là thích khách Dồn nỗi câm phẫn nung nấu bấy lâu nay vì mày là con mồi mà tao đây thích nhất. Gửi lời thách thức tới kẻ từng thất bại Quái vật hư không bấy lâu vẫn bất bại Để tao nhắc lại chớ dại mà xông pha Rengar có quỳ xuống thì tao cũng ko tha. Gọi cả team mày ra mà hộ giá Mày nghĩ có thể trói tao bằng Bôla Về độ cơ động thì tao đây hơn hẳn Hang ổ của mày tao mặc sức vô ra UnC: Trận đấu này đã đến hồi kết, khu rừng này Rengar tao bao quát. Cầu kinh sám hối đi rồi chết, vì săn mồi với tao là khao khát Đừng bao giờ nói là tao ác, Khi bản thân mày chưa đủ sức mạnh Vũ khí tao chẳng cần giáo mác, Thứ tao mang chính là sự kiêu hãnh. Max : Kha'zix là quái thú... Sát thủ từ không gian Mạng mày mất là chính xác đối đầu 1 1 thì sức mày ko ngang Mang danh dự mày ra để khiêu chiến Cái tên Rengar từ nay sẽ tiêu biến Valoran Kha'zix tao tiêu diệt Ảo ảnh hư không của tao là siêu việt.

nothing at of , which is


12. Truyện Ngắn Cơn Mưa Ngang Qua

Truyện Ngắn Cơn Mưa Ngang Qua

[Một câu chuyện rất cảm động từ vozforums] "Đây là một câu chuyện có thật của mình... Mình cũng ko biết phải nói thế nào về câu chuyện này nữa...thực sự với mình nó giống như 1 giấc mơ...nếu có thời gian, hãy đọc và chia sẻ cùng mình! À, suýt quên! Vì 1 số lý do mình xin được không nói tên cụ thể 1 số con phố hay tên 1 số nhân vật trong câu chuyện, mong các thým bỏ quá Đây cũng là lần đầu tiên mình đăng bài , xin nói trước là thực ra mình ko giỏi viết lách vì vậy nếu có sai sót về câu chữ hay chính tả mong nhận được góp ý thẳng thắn từ các bạn! Đừng ném gạch ác quá, tội nghiệp mình" ************************************************ Quần jean, áo sơ mi, đeo giày tây bóng lộn @@... Thực ra đây chẳng phải cái phong cách ăn mặc của mình nhưng vì hôm nay phải đi dự một cuộc hội thảo nên đành chấp nhận! Hội thảo hết thúc bằng một lời chúc, mọi người nhanh chóng bước chân ra khỏi khách sạn. Mình thì cứ từ từ bước đi và suy nghĩ mông lung, khó hiểu sao mấy ông bà này lớn rồi mà còn chạy như con nít vậy? Thôi kệ, mình cứ điềm tĩnh bước ra khỏi căn phòng và bình tĩnh bước xuống bằng cầu thang bộ, kệ họ bon chen cái cầu thang máy. Từ tầng 7 bước thật chậm từng bước xuống tầng 4, tâm trí mình vẫn dành hoàn toàn cho những thứ mà mình vừa nghe trông cuộc hội thảo về CNTT. Bước chân xuống tới tầng 3 thì mình nhận ra là trời đang lác đác mưa và đây cũng là lý do mà mấy ông bà kia đua nhau về trước... Bước tới tầng cuối cùng thì mưa đã nặng hạt, những người cuối cùng ra khỏi khách sạn thì là những người có ô tô con đón tận nơi, chẳng sợ nắng mưa...hjx! Phải làm sao đây ta? Người không thì cũng chẳng sợ đâu sẵn sàng đày mưa ngay, nhưng đằng này mang theo em Laptop, nó mà có mệnh hệ gì sao mình sống nổi! Thôi vậy, đành vào tiền sảnh ngồi trú tạm, tiện thể chém gió với mấy em Lễ Tân cho đỡ buồn! Hôm nay, ăn mặc trông rất già dặn kèm theo cặp kính cận 2 điốp thành ra vào tất cả các em đều gọi mình là anh dù mình biết mấy em này chắc chắn hơn mình ít nhất là 2,3 tuổi... Ò, thì thôi, các em có lòng thì anh có dạ... mình cứ xưng anh em như xường! Sau màn chào hỏi, mình biết là một em gần mình nhất tên Yến 19t, đến màn chém gió... Mình: Thế em ở đâu? Anh nghe tiếng em ko phải tiếng Hà Nội? Em: Sao anh biết, em ở Thanh Hóa ra đây làm cơ! Mình: Ừ, anh cũng đoán thế...(chém đấy) chắc em ra đây làm được 1 năm rồi nhở? (vì năm nay mới 19t mà) Em: Vâng, em tốt nghiệp xong ko thi ĐH, có người quen nên xin được việc ở đây luôn! Mình: Một tháng thu nhập mấy trăm triệu hả em? (Hài) Em nó cười và đáp lại: Anh giỡn, em một tháng chỉ 4 triệu thôi...(ọc, cũng cao rồi) Mình: Vậy cũng khá rồi, anh lương tháng chỉ có 2 triệu =)) Em: Ủa, em tưởng anh vẫn là sinh viên, đã đi làm rồi à? Nhìn mặt anh thư sinh vậy mà... Mình: À, ừ, anh vẫn là sinh viên...2 triệu đó là bà già gửi lên ) Em: (Cười như điên, tay che miệng) Anh vui tính thật đấy! Cho em xin số điện thoại đi... Mình (Khó hiểu? Vui tính và SĐT có liên quan gì đến nhau vậy trời?) : 0165.87.20.11x Em: Em nháy máy anh luôn rồi đó ha! Mình: Trong giờ làm việc cũng được sử dụng điện thoại hả em? Em: Vâng...ai chả dùng hả anh! Im lặng 2 phút, đến màn em nó tự tâm sự... Em: Anh có người yêu chưa? Mình: À, chưa, mẹ anh cấm yêu, anh còn zin 100%! Em (lại cười) : Vậy à? Tưởng anh được yêu em giới thiệu cho mấy đứa làm ở đây, xinh lắm! Mình (ặc ặc, clgt?) : Anh nói đùa thôi, chứ xinh như em đây, sao cần phải giới thiệu... Em: Anh lại giỡn! Mình (ơ mình nói thật mà) : Anh nói thật đó chứ? Em chắc xinh nhất đất Thanh Hóa mất... Em: Cám ơn anh! Nhưng nếu em nói em chưa yêu ai, anh có tin ko? Mình (có vấn đề rồi, sao cứ nhắc tới cái này hoài): Ừ, cũng hơi khó tin đấy, nhưng anh sẽ cố tin... Em (nhìn thẳng vào mắt mình, mặt hơi buồn) : Em ko tin vào tình yêu sẽ đến với một người như em! Mình: Sao em nói vậy? Em xinh, có công việc làm ổn định hơn nữa em rất dễ thương và dễ gần nữa! Em: Cám ơn anh! Em làm việc ở đây nên phải như vậy thôi anh, em cũng ít nói lắm... Mình nghĩ thầm con này có ý đồ gì ko biết, từ nãy giờ nó nói nhiều ngang mình mà giờ tự xưng ít nói! Thật là khó hiểu ) Thôi, em thích sao anh cũng chiều...trời vẫn mưa và anh cũng rảnh! Lại im lặng 2 phút, ko khí hơi trầm xuống, mình đành xé tan cái ko khí đó bằng 1 câu đùa: Mình: Nếu em mà chưa có ng yêu thì chắc anh là sư thầy mất! Em (ko cười nữa, mặt buồn): Thôi, ko có gì đâu anh! Em biết chẳng ai tin... Mình (Ko tin là đúng, xinh mà làm ở cái chỗ đông người thế này, ko có người yêu mới lạ): Thôi được rồi, anh đùa đấy mà, tính anh hay đùa lắm...hình như có chuyện gì phải ko? Em kể anh nghe được ko? Em : Ko có chuyện gì đâu anh! (Mặt em nó buồn kinh) Sau đó có 1 ông Tây đến, nó xin lỗi mình và chạy ra nói chuyện vs ông ta...Mình phát hiện ra là trình độ tiếng anh của em ý vô đối! Trời, sao tanh vậy ta? Sau đó em nó dắt ông ta vào quầy nhận phòng và dắt ông ta vô thang máy! Trời vẫn mưa, mình ngồi lòng thơ thẩn theo tiếng tí tách của những giọt mưa... Bỗng một cái vỗ vai, mình giật cả nẩy! Theo bản năng quay đầu lại thì dường như có 1 ngón tay cũng biết trước được điều đó...mình quay lại và bị cái ngón tay xinh xắn đó chọc vào má... Ngước mắt lên... Mình: Làm anh giật cả mình! Em: Hi! Em xin lỗi... Mình: Ông Tây kia đâu em? Em: Ở trên phòng ông ý @@ Mình (sao con bé này thiếu kính ngữ vậy trời) : Ừ! Em: Sao anh ngồi đây? Mình: Vậy anh đi nhé! Em: Vâng! Mình: Em đang đuổi khách à? Ít ra cách đây gần 35 phút anh còn đang ngồi trên tầng 7 khách sạn bọn em! Em: Hi, em đùa đấy, em biết thừa là anh ngồi đây trú mưa rồi. Mình (ẶC, xấu hổ thế): Đâu có, tại ở đây có wifi, anh vào ngồi định mang laptop ra làm việc thôi. Em: Vậy anh làm việc chưa? Mình: Em đủ thông minh cũng như mắt em có đủ thị lực để nhìn và nhận ra điều đó mà! Em: Anh đanh đá thế! Mình (ối sặc, mình bị con này nó nói cái gì đây): Ờ, ai cũng nói vậy cả... (nói vậy thôi chứ chả ai nói mình như thế) Mà sao em có vẻ quan tâm đến anh thế nhở? Em: Anh là khách hàng mà! Mình: Nhưng có thấy đó gì đó hơn khách hàng 1 chút! Em: Vậy vì anh đẹp trai cũng được! Mình (Choáng, gái thanh hóa là vậy sao? hãi thế) : ò, cám ơn em...nhưng nếu chỉ vì vậy thì sự quan tâm cũng hơi thừa chút thì phải? Em (mặt nhăn nhăn giống trẻ con): Anh này! Mình (cười) : Sao? Em: Thôi được rồi! Em thích anh đấy :-" (Lúc này mặt con bé vênh lên) Mình (tái mặt, ko nói được thêm câu gì) Em nó cười như điên...ko quên lấy tay che miệng và tay còn lại ôm bụng :| Mình ko phải tái nữa mà là đỏ mặt rồi, người đâu mà trắng trợn thế hả trời! Hãi gái Thanh Hóa rồi đới! Em nó vừa cười vừa nói: Làm gì mà anh đỏ mặt thế kia! Mình: Ò, trời mưa anh bị dị ứng... (câu này mình chém ngu nhất từ trc tới giờ) Em nó lại ôm bụng cười! Mình (xấu hổ và tức lắm rồi) : Con bé kia, sao em cứ cười hoài thế hả? Em nó vẫn cười! Mình cầm cặp lên chuẩn bị đứng dạy rồi, thì nó chạy tới trc mặt, vẫn cười rồi nó nói : trời vẫn mưa đấy, anh ra bây giờ là anh thành ông mặt trời đấy Mình biết nó đá xoáy mình rồi, ôi nhục thế! Mình vẫn thẳng tiến... Lạy chúa, sao nó ko tránh ra vậy trời...ngực nó chạm vào người mình rồi sao Chạm 1 cái mình hãi quá, đành ngồi xuống chỗ cũ và ko quên mở miệng nói câu : Anh xin lỗi! Nó cười và đáp lại: Ko sao anh, trời còn mưa, ở lại nói chuyện với em! Mình thấy nó lạ lắm, vừa nãy còn nhăn nhở giờ thì lại dịu dàng vậy... Mình im lặng, ko nói câu gì... Nó bảo mình ngồi dịch vào trong, mắt mình tròn xoe nhìn nó và hỏi: Em định ngồi cạnh anh đó à? Em nó mặc kệ, ko trả lời và ngồi thẳng xuống khiến mình phải ngồi vào bên trong... Mình chẳng còn biết em này có ý định gì nữa, bỗng thấy ghét ghét, hơi lẳng lơ thì phải! Mình định lảng tránh em nó bằng cách lôi laptop ra đặt lên bàn và mở máy... Nó vẫn nhìn mình làm, từng cử chỉ, động tác của mình được con bé chăm chú nhìn... Đang định quay sang hỏi :"sao em cứ nhìn anh thế?" thì nó khẽ kéo cái laptop của mình về phía nó và mở tệp tin mà mình lưu tên là :"HIV/AISD" - tập tin lưu trữ tất cả những gì mình sưu tầm cũng như nghiên cứu về căn bệnh thế kỉ này! Nó mỉm cười và quay sang nhìn mình bằng 1 ánh mắt rất trìu mến rồi cất tiếng :"Em biết mà, ngay từ đầu em nhìn anh, em đã nhận thấy có gì đó mà em có thể tin tưởng" Thôi hỏng rồi, không phải nó thích mình thật đấy chứ, mình ấp úng quay sang hỏi lại :" Hả? Em thích anh thật đó à?" Em nó cười tủm tỉm, hơi e thẹn :"Nếu thế thì có được không ạ?" Thôi mình xong rồi, ông trời ơi, tạnh mưa nhanh nên... Một lần nữa mình lại hơi bối rối, thấy vậy nó nhanh ý nói :"Anh sao vậy? Anh ko thích em à?" "Ko phải? Nhưng mà..." mình đáp... Em nó lại nói :"sao anh?" Mình: "Em nghĩ tình yêu là gì? Chúng mình quen nhau chưa đầy 1 tiếng" Em nó cười hơi buồn và nói : Vâng em biết rồi...anh là sinh viên Y à? Mình: Không, anh là sinh viên IT... Em: Vậy sao trong laptop của anh lại có tài liệu về HIV/AIDS? Mình : Anh nghiên cứu về căn bệnh đó, căn bệnh thế kỉ mà, anh đang cố gắng năm tới lấy cái giải Nobel về Y Học (Mình lại chém được ngay) Em: Sao em lại có cảm giác anh làm vì lý do khác? Mình ngạc nhiên: Sao em lại nghĩ vậy? Vậy em nghĩ anh làm vì lý do gì? Em nó nhìn mình và nói : Em cũng chẳng biết nữa nhưng em nghĩ anh làm ko phải vì lợi ích cá nhân. Mình cười : Em là thầy bói à? Anh làm cái gì cũng đặt TIỀN lên hàng đầu em ạ! Em: Cứ cho là vậy đi...nhưng theo em nếu vì tiền thì anh nên chọn cái khác để làm chứ đừng chọn cái này...sinh viên IT mà nghiên cứu về HIV/AIDS và lại còn hi vọng đạt giải Nobel! Anh ko thấy những thứ anh làm cũng đủ cho 1 kẻ ko học thức như em nhận ra mục đích thật sự à? Mình ngồi rồi trợn mắt nhìn nó: Thứ nhất, nếu vô học mà nói chuyện sắc sảo như em thì anh cũng muốn vô học. Thứ 2, em đủ tinh tế để nhận ra điều đó vậy hãy nói rõ ràng xem mục đích thực sự của anh là gì? Em nó cười: Vậy em cũng muốn trả lại anh 2 cái thứ. Thứ nhất, xem ra anh cũng đã bắt đầu nhận là mình làm vì mục đích khác rồi. Thứ 2, em nghĩ anh nghiên cứu vì một lý do cao cả hơn...anh ko muốn nói cũng được nhưng dù sao em cũng vui lắm! Mình thực sự có chút gì đó tò mò về em nó rồi.... Mình : Ừ, em đúng thì cũng đúng, nhưng a nghĩ có 1 điểm sai...và anh nghĩ một người tinh tế như em phải nhận ra chứ nhỉ? Em: Anh nói tiếp đi! Mình: Ngay từ đầu khi bước vào anh đã nói chuyện vs bọn em bằng giọng điệu như thế nào chắc em cũng thấy đấy...anh nghĩ mình cũng chỉ là một người bình thường và thậm trí rất nhố nhăng, chứ ko cao cả như em nghĩ đâu! Em: Anh có vẻ ko hiểu con gái nhở? (Sao em nói chuẩn thế, anh chính xác là vậy mà) Mình: Ừ! Em: Nhìn thẳng vào mắt em nhé, em sẽ nói ra 1 bí mật của em cho anh biết... (Lúc này mình nghĩ, chắc lại câu I LOVE U hay Em Yêu Anh rồi hay cái gì đó tương tự đây mà) Mình : Ok em! Em: Nhưng anh phải hứa với em... Mình: hứa cái gì? Em: Em đùa đấy, anh chẳng phải hứa với em cái gì đâu! (Mình cũng tò mò rồi đấy, có vẻ quan trọng đây, nhìn mặt nó là biết mà) Mình: Được rồi mà, em nói đi! Em nó mặt nghiêm nghị, mắt nhìn vào mắt mình, 2 đôi mắt nhìn nhau 1 phút, dường như nó đang nghĩ cái gì đó! Và rồi cái miệng xinh xắn đó cũng cất lời:"Em...em" Mình: Nếu em cảm thấy quá khó nói hãy viết ra word trong laptop của anh...nếu em cảm thấy ko muốn nói nữa thì ko cần nói cũng đc! Nó ghé sát má nó vào má mình, mình hơi hoảng vì ko hiểu nó định làm gì, thì ra nó định nói thầm với mình... "Em bị HIV" Mình chết đứng người lại, dường như tim ngừng đập vài giây rồi sau đó đập mạnh như muốn nhảy khỏi ***g ngực... Im lặng... Giờ thì hiểu tại sao con bé lại quan tâm tới mỗi tệp tin đó trong laptop mình và mình cũng hiểu tại sao con bé nghĩ về mình và dành cho mình những tình cảm đặc biệt như vậy... Cũng hơi thắc mắc, dường như 2 chữ "tình cờ" đang khiến mình biến thành một nhân vật bất đắc dĩ trong một câu chuyện buồn... Không giang im lặng cho tới khi nó đứng dạy và đi... Mình phải làm sao đây? Mình chắc rằng nó đã hi vọng rất nhiều vào người mà nó đã nói ra câu đó, nhưng mình không thể? Mình không biết phải nói gì với cô bé! Mình không biết phải làm sao nếu cô bé thích mình thật...và mình không biết phải làm sao tiếp nữa... Chỉ một câu nói... Sao em lại chọn anh là người để nói ra cái bí mật này... Mỗi ngày em tiếp đến hàng trăm khách...tại sao chứ? Rồi mình cố ngẩng mặt lên và nhìn xem cô bé đang ở đâu? Ko thấy... Mình vội gập chiếc laptop lại cho vào túi và chạy ra ngoài... Cô bé với chiếc áo dài đỏ đang đưa đôi tay nhỏ bé ra để hứng từng giọt mưa... Mình khẽ ra đứng bên cạnh cô bé, lúc này mình thấy cô bé đẹp đến lạ kì... Một nụ cười trong trẻo...:Vậy mà em cứ ngỡ anh đã đi rồi đấy! Mình thản nhiên trả lời: Ừ, anh cũng định thế đấy! Em: Em nói vậy thôi chứ em biết thừa anh sẽ không đi... Mình: Vậy sao? Em nói giống như em hiểu anh lắm vậy! EM: Đúng rồi, anh cũng hiểu em nhở? Mình: Thôi...nhưng chuyện em vừa nói là thật chứ? (Sao mình lại hỏi câu này nhở?) Em: Anh muốn nghĩ sao cũng được...em ko nói dối ai lần đầu gặp mặt đâu! Mình: Nhưng điều này cũng đâu thể nói với một người lần đầu gặp mặt như anh? Em: Em cũng ko biết nữa...à anh! Cho em làm 1 chuyện nhé... Mình: Chuyện gì? Em: Anh ôm em một lần đi... Mình: Ko phải anh sợ cũng ko phải là anh ngại nhưng anh ko thể làm điều đó, anh xin lỗi... Cô bé hơi buồn nhưng vẫn mỉm cười: Chúng mình làm bạn của nhau nhé... Mình: Ừ Em: Em biết anh muốn hỏi em nhiều thứ đúng ko? Vậy đợi em tan ca rồi chúng mình đi dạo nhé! Mình: Ừ! (Chẳng biết lúc đó lấy đâu ra cái cản đảm nói câu ừ nữa, xe ko có, tiền cũng ko còn nhiều...) Em: Vậy vào trong đợi em đi, em sắp tan ca rồi! (Kiểu như 1 đôi yêu nhau vậy nhở? Mình còn kém tuổi em ý mà :( ) Mình ngồi đợi khoảng 30 phút...với những suy nghĩ lung tung! Em lại đến vỗ vai và làm động tác quen thuộc, lấy 1 ngón tay chọn vào má mình khi mình quay đầu lại! Em: Đi thôi anh! (Ngạc nhiên quá, em nó đã thay quần áo rồi! Áo phông, quần jean ngắn...phong cách trẻ con quá! mắt mình cứ tròn xoe nhìn vào ngực nó, tại ở đó có cái chữ gì đó mà mãi ko dịch được) Mình: Đi đâu cơ? Em: Đi dạo chứ đi đâu? Mình: Trời mưa mà! Em: Em yêu mưa! Mình: Nhưng anh còn laptop! Em: Đưa nó đây... (Ặc, của cải lớn nhất của mình mà nó coi như cái kẹo ý nhở?) Mình: Hử? Đưa cho em á? Em: Anh sợ mất à! Mình: Ko, đây! Nhưng em mang nó đi đâu? Em: Mang đi cất vào tủ đồ của em! Mình: ò, đây! 1,2 phút sau em nó đã đi ra và trên tay kèm theo 1 cái ô... Mình: Em có mỗi 1 cái ô thôi à? Em: Vâng! Mình: Nhưng anh nghĩ nó hơi nhỏ! Em: Thế thì cất ô đi, mình ko cần ô nữa... /Ôi con bé này, anh mài có một bộ quần áo thôi đấy... Nghĩ tới đây mới nhớ, chết cha rồi, mưa thế này thì về làm sao kịp Thạch Thất đêm nay (Nhà bạn mình ở tận Thạch Thất, HN)/ Mình: Thôi, mang ô đi, em đừng để bị ốm (Mình biết là bệnh nhân HIV/AIDS sức đề kháng rất kém mà) Em: Vâng, hi hi! Mình và em nó bước ra khỏi khách sạn...hjx, trời mưa mà sao đường vẫn đông thế, đúng là Hà Nội. Cứ cầm cái ô lụp sụp thế này mình cũng khó chịu, mà lại còn đi nhanh nữa chứ... Mình mở đầu bằng 1 câu hỏi: Sao? em ko định nói gì với anh à? Em: Nói gì? Mình: Nói gì cũng được, em đang rủ anh đi cùng em mà! Em: Anh có người yêu chưa? (Sặc, sao lại hỏi cái con khỉ này?) Mình: Ừ, hình như là chưa! (Sao mình lại nói như vậy chứ, ừ vào thời điểm đó đúng là mình chưa có thật) Em: Sao lại là hình như? Mình: Anh hay đùa lắm, đơn giản em cứ nghĩ là chưa đó, đừng để ý đến mấy câu anh thêm thắt vào! Em: Chúng mình đi ăn nhé... (Ôi trời ơi, trong túi còn chưa đầy 500k, hjx, tiền về Thạch Thất rồi tiền về HP nữa) Mình: Ừ, em đói rồi à? Em: Ko, em chưa đói! (ẶC, thế sao rủ đi ăn?) Mình: Thế sao... Nó chặn lời... Em: Em muốn chúng ta là 1 đôi...trong tối nay! (Nói cái con khỉ gì đây ko biết? Cảm giác lúc này lẫn lộn quá, vui buồn và lo lắng, vui vì quen đc 1 ng bạn, buồn vì sắp hết tiền, lo lắng vì liệu em nó có bắt mình làm trách nhiệm của 1 ng chồng ko vậy s) Mình: Hả? Em nói gì thế? Mặt nó tỉnh bơ: Đi thôi anh, mưa ướt hết rồi kìa...thương anh quá đi! (Hai đứa đi tiếp và mình thực sự choáng rồi...thôi kệ vậy, đằng nào cũng tờ mờ tối rồi, xem ra đêm nay ko về đc Thạch Thất rồi) Đến một quán vỉa hè, em nó kéo mình vào! (Ôi may thế, anh tưởng em dẫn anh vào nhà hàng cao cấp thì anh chết) Em: Anh ăn gì? Mình: Hả? Em ăn gì anh ăn đấy! Em: Cho cháu 2 bún ốc! (Ặc, mình ghét bún ốc, tại nó cứ có con con, ăn cứ như nhai sạn ý) Nó ngồi sát vào mình vì ngồi ra ngoài là bị mưa...phía cuối quán, mấy thằng thanh niên cứ nhìn chân nó. Chẳng hiểu sao lúc đó mình lại đứng dạy và nói : Đổi chỗ cho anh đi! Em: Sao vậy anh? Mình: Ừ thì em ngồi vào trong cho đỡ mưa! Em: Em ngồi đây cũng có mưa đâu? Mình: Sao lúc nào em cũng có thể cãi lại anh vậy nhở? Anh ko thích em ngồi đây, ok? Mình nói câu đó hơi to làm cho bọn thanh niên cuối quán nó cười ầm lên, một thằng trong số đó nó cố tình nói to:" Mẹ cái thằng này, mày làm anh kia anh ý tức rồi đấy, thôi ăn mẹ mày đi, thấy gái là mắt cứ thố lố ra" Em ko nói gì lặng lẽ đổi chô cho mình... Mình: Em ăn đi, nhìn gì chúng nó nữa... Em: Vâng! Em mời anh ăn Mình: Ừ, ăn đi! (Sao bây giờ mình với nó tự nhiên thế ko biết, chẳng ngại như vừa nãy nữa) Mình: Bún ốc ở đây ko có con con, đợt anh ăn ở quán đường Thái Thịnh, ốc toàn con thôi, kinh ơi là kinh! Em: Đây là ốc Hải Dương anh ạ! (Nó vừa nói vừa ăn trông hài vô đối) Mình: Hử? Em: Ốc Hải Dương ý, ko có con! Mình: Hử? Em: ỐC HẢI DƯƠNG, nghe rõ chưa? Mình: Hử? Em: Thôi em ăn đây, kệ anh! Mình: Hử? (Mình cố tình trêu nó thoai) Em: Trêu em à? Mình cười: Sao nói ko đói? Em: Ko ăn thì phí à? Mình: Ừ, vậy ăn nhanh rồi ăn luôn hộ anh đi! Em: Ko được...phần của anh, anh ăn đi! Mình: Nhưng anh ko đói... Em: Nhưng mà anh ăn mấy miếng rồi...em ăn thừa của anh à? Mình: Thế thì cứ để vậy thôi...anh bắt em ăn đâu! Em: Thôi để đấy em ăn! (Đầu tiên tưởng nó nói đùa cơ, hóa ra tí nó ăn thật) Sau khi nó ăn xong mình chạy ra chiếm phần thanh toán trước, lại chạy ra trc mình và cản... Một lần nữa cái ngực nó lại chạm vào người mình làm mình đỏ mặt... Mình: Em làm gì đấy? Em: Để em thanh toán! Mình: Em buồn cười nhở? Em: Sinh viên còn sĩ! Mình: Ặc, khinh anh nhở? Em: Đấy là anh tự nói nhé! Mình: Bác ơi cháu gửi tiền... rút bừa 1 đồng trong túi... (ối mẹ ơi, sao lại ra đồng 20k thế này) Bác chủ quán: 30 ngàn cháu ạ! Nó rút tờ 50k từ cái túi sách rồi đưa cho bác chủ quán trước! (Mình ngại tái mặt) Hai đứa bước ra khỏi quán... Mình: giờ đi đâu em? Em: Tùy anh đấy! Mình: Em ko phải về nhà à? Bố mẹ lo lắng đấy! Em: Anh này, sao anh nói thế? Em đã bảo là tối nay chúng ta là một đôi rồi mà! Mình: Anh xin lỗi nhưng mà trời thì mưa thế này... Em: Chúng mình tắm mưa nhé! Mình: Nhưng... Em: Đi mà anh (mặt nó nũng nịu tỏ vẻ đáng thương) Mình: Ko được, kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cũng được... Em: Tắm mưa 1 chút thôi mà! Mình: Anh ghét mưa, nó làm anh luôn chậm chễ (Mình nói dối thôi, ai chơi thân với mình chắc biết thừa mình rất yêu mưa) Em: Vâng, em yêu mưa! (Mặt nó buồn rượi, thất vọng) Mình: Thôi được rồi, tắm mưa thì tắm mưa! (Lúc này cũng khá tối rồi, mình nghĩ thôi thì chấp nhận ướt vậy...) Em: Yêu anh thế! (Nó hơi kiễng chân, thơm vào má mình trước đám đông) (Mình lại nóng hừng hực, mặt đỏ như gấc... mình cố tình ko để nó phát hiện bằng cách bước thật nhanh ra khỏi chỗ có ánh đèn chiếu vào) Em: Đợi em cởi dép đã! Nó cởi dép xong lon ton chạy theo, mặt vênh lên: Cầm dép hộ đại ca, mau :-w! (CLGT? Mình mà phải cầm dép hộ á) Em: Nhanh (nó quát to) Mình: Ừ, thì đưa đây, sao em quát to thế, ng ta nhìn kìa! Em: Con zai thằng nào cũng vậy, phải đánh vào sĩ diện mới chịu làm! Mình: Em hơi nhầm rồi đấy... Mình: Cầm lấy (mình hét to hơn) Nó chạy trc, bỏ mình lại phía sau, một tay cầm dép 1 tay cầm chiếc dù đã cụp lại... Mình đuổi theo chặn nó lại: Em muốn sao? Em: Em chả muốn sao? Anh muốn sao? Mình cười: Em lạ thật đấy! Em: Ừ, anh cũng thế! Mình im lặng, đi nhanh về đằng trước! Em: Anh ko thấy vui à? Mình: Em nghĩ em và anh đang ở seul và chúng ta đang là diễn viên chắc? Em: Câu này hay thế, anh học ở đâu đấy? Mình: Thôi anh ko muốn nói nữa...nhà em ở đâu? anh gọi xe ôm hay taxi cho em! Em: Em ko nói! Mình: Ko nói thì anh đi! Kệ em... Em: Anh đi đi, kệ em! Mình: Em cầm dép đây, cầm ô đây... Mình bước thật nhanh về phía ngược lại, phía đi tới bến xe Gia Lâm. Một bước, hai bước...rồi nhiều bước! Ôi chết cha, laptop của tôi khổ thân mình rồi, quên mất là cái laptop của mình còn trong tay nó! Quay lại thì nhục mà bước tiếp thì mất laptop à! Lấy hết can đảm chuẩn bị quay lại... 1... 2... 3... Quay lại... Ơ, nó cũng quay lại nhìn mình kìa! Em (hét to): Em biết anh sẽ quay lại mà! Mình (hét to): Vì em còn cầm lap của anh đấy! Em (hét to) : Hả? Mình (hét to): Hả cái đầu em! Em (hét to) : Em yêu anh mất rồi! Mình im lặng, định quay đi, trong đầu nghĩ thoáng qua thôi chấp nhận mất anh bạn thân thiết vậy...thở dài rồi quay lại, bước tiếp. Em (hét to) : Anh khinh em đúng ko? Anh khinh em vì em bị căn bệnh đó đúng ko? Anh là đồ tồi! Mình bước đi tiếp, kệ lời nó nói... Em (vẫn hét to) : Trả lời em đi, 1 câu thôi cũng đc! Lúc này mình thực sự ko còn hiểu mình đang nghĩ cái gì nữa, mình sao có thể yêu một người bị HIV chứ? Chuyện này đến quá nhanh, quá gấp gáp và dường như cả 2 đều chỉ như đang bị say nắng giữa một cơn mưa mùa hạ! Mình (vẫn đi tiếp nhưng hét to) : Anh xin lỗi, nếu quay lại...anh sẽ ko thể... Tôi thú nhận mình là một kẻ đa tình, tôi luôn bị dao động trc những cô gái dễ thương, nhưng ko phải ai trong số đó tôi cũng thích, cũng yêu hay cũng tán tính. Tôi tin vào duyên số vì vậy tôi ko bao giờ đi tìm kiếm tình yêu! Nhưng lúc này đây...tôi dường như đang xao xuyến vì 1 người con gái ngang qua đời tôi 1 thời gian ngắn ngủi... Tôi vẫn bước đi và tiếng mưa cũng đã làm tôi và em ko còn nghe rõ nhau nói gì nữa! "Sao em ko nói gì nữa? Em có sao ko? Ai sẽ đưa em về? Liệu em có ngất ko? Em có tuyệt vọng ko?" Từng bước chân lại có hàng tá câu hỏi hiện ra trong tôi... Rồi, tôi quay lại... Chỉ còn hàng cây và em ko còn đứng đó... Tôi vội vã chạy lại chỗ em và tôi đứng lúc nãy...hốt hoảng, tôi nhìn về mọi phía... Tôi hét to :"Yến ơi" 1 lần, 2 lần rồi 4,5 lần! Vẫn ko thấy em đâu! Thất vọng vì ko thấy em, thất vọng vì bản thân, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè mặc cho những hạt mưa cứ rơi và dòng dòng chảy... Một cái vỗ vai, vội quay lại... Vẫn ngón trỏ đó, chọc vào má tôi... Tôi biết rằng đó là em! Tôi và em cùng đứng dạy...tôi quát lên:"Em đi đâu thế hả?" Em:"Thì em đứng sau cái cây này nãy giờ, tại anh ko chịu để ý đó chứ" Tôi im lặng... Em: Sao anh quay lại?... Anh yêu em rồi đúng ko? Tôi vẫn im lặng...(thầm nghĩ sao số mình lại rơi vào cái hoàn cảnh trớ trêu này hả trời, bao nhiêu cô xinh xắn ko động lòng lại động lòng ngay cái cô bé mà mình chẳng biết gì về cô ta và cô ta lại còn nói cô ta bị HIV nữa chứ) Em: Em biết mà! Em thích phim Hàn Quốc lắm và em tin một ngày em cũng sẽ được giống như vậy... Tôi chỉ còn biết : Ừ Em cầm tay tôi kéo tôi đi tiếp về phía mà em đã chọn... Em vui vẻ và cười rất hạnh phúc, từng hạt mưa lăn dài trên đôi má em...tôi nhận ra rằng "Em đang khóc" Tôi vẫn tiu ngỉu, chả biết là mình đang làm cái gì nữa... tôi đang đi cùng em vì cái laptop hay vì tôi muốn vậy? Chắc là vì cả 2... Thấy em vui vẻ như 1 đứa trẻ, tôi cũng vui...thôi thì kệ đó, muốn đến đâu thì đến...tôi nghĩ vậy là đi cùng em! Em: Anh cõng em nha, em mỏi chân (lại cái vẻ mặt nũng nịu trẻ con) Tôi nhăn nhăn... Em: Ko cõng thì thôi... Tôi: Ai nói ko cõng đâu... Em nhảy luôn lên lưng tôi, cười khúc khích! Nghẹn cổ mà ko dám nói s Tôi: Sao em nặng thế...? Em: Người đẹp, dáng chuẩn mà Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi! Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :" Ngựa kia, thẳng tiến" Tôi :" Á, em làm cái trò gì thế con bé này...bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ! Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói... Em ra lệnh tiếp :"Zô, zô" "Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm" tôi nói! Em hét to :"Thả ta xuống" Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra...teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu! Em lại hét to :"Cầm đây cho ta" rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi...ặc ặc! "Cúi xuống" vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi! Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi Tôi:"Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi" Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện! Tôi : Em nghĩ anh như vậy à? Em: Ừ đó, sao nào? Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao! Em: Ha Ha, đồ dối trá! Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà... Em: Sao giờ mới nói hả tên kia... Tôi: Có ai hỏi đâu! Em: Mi ở chỗ nào HP? Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko? Em: trả lời đê... Tôi: Thủy Nguyên! Em cười to và nói: Ko biết Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi? Em lại cười lớn: Ko biết Bó tay với con bé này... Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko? Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi! Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á? Em: Vâng, anh đói mà! Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt! Em: có sao đâu? Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy! Em: màu gì? (Sao con bé này nó máu thế?) Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế! Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu... tại anh đấy! (Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ) Tôi: Hỏi chấm? Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết! (Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?) Tôi: Anh xin em! Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở? Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?) Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã! Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời... Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền! Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ? (Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ) Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc! (mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?) Em: Mình đi tiếp nhé anh Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm... Tôi: Em lạnh ko? Em: Em có! Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi... Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà! Tôi: Vậy thôi! Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à? Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa) Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao? Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây... Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc? Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa! (Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx) Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới... Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em? Em: Em ko biết, anh cầm mà! Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ? Em: Càng thích chứ sao? Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à? Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết! Tôi: Vậy à! Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko? Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó... Em: Hì, em ko biết... Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh! Em: Em cũng ko biết nữa... Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à? Em: Ko, nhưng em có chút việc... Tôi: Ừ, vậy để khi khác! Chúng tôi im lặng...chừng 5 phút...bỗng! Em tựa đầu vào vai tôi... Em: Anh à! Anh ơi! Tôi: Ừ, anh đây! Em: Em bị HIV đấy... Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3 Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì... Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko? Em: Em ko Tôi: Ừ Em: Anh muốn ôm em à! (Sax, mình làm gì có ý đó) Tôi: Đâu..ko có! Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy! Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi) Y như rằng.. Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên! Tôi làm theo em bảo! Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi... Em: Sao anh gầy thế nhở? Tôi: Ừ, anh có 53 cân Em: Em 49, ha ha Hai đứa cùng cười...sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài... Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em...may quá, ko ốm! Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai... Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko? Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này) Em: Em cũng thế... (Nghĩ thầm, lại chém gió...chắc qua tay đầy anh rồi) Em: Anh ko tin em à? Tôi: Ừ Em: Em cũng nghĩ thế... Tôi: Ai cũng nghĩ thế... Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ... anh là fisrt love của em! Tôi: ????????????????? (nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra) Tôi: Ừ! Em: Tin em đi! Tôi: Ừ, anh tin em! Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em! Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em! Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi... Tôi: Ừ, thế này hả? Em: Chặt nữa đi! Tôi: Ok? Em: được rồi anh ạ! Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó... (Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật) Em và tôi lại im lặng vài phút... Mưa đã nhẹ hạt dần dần... Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi... Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em... Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh! Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao? Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ Tôi đành chiều em...thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất... Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ...môi đỏ tự nhiên... Đột nhiên em nói: Anh à, em yêu anh suốt đời nhé...còn anh, yêu em hết tối nay thôi... Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy) Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt... "Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?" em nói! Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy... Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này... Tôi: Ừ Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói... Tôi im lặng... Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em... Em: "Đừng hỏi tại sao em yêu anh nhé anh... Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ! Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi... Anh giống mưa lắm...em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy..." (ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi) Em:"Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy...trc khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em - đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào... gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi. Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em... Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ. Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học... và tiền thuốc men của mình! Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần...nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống... Em cứ tự cười, tự vươn lên...anh thấy em dũng cảm ko? Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt...ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy...và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện! Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới...lý do tại sao anh cũng biết rồi đó! Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu...Vậy mà em đã yêu anh đấy...nhanh thật nhanh...em xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em... tốt cũng đc, xấu cũng đc... Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy... Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó! Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc... Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy! À, anh ơi, năm nay em 19 tuổi, anh nghiên cứu về HIV/AIDS vậy anh biết em sống được bao lâu nữa đúng ko? Anh trả lời em đi!" Tôi: ừ, anh biết...em yên tâm đi, nếu em uống thuốc đều đặn thì em sẽ ko sao hết cả! em sẽ sống lâu như ng bình thường mà! Em nhìn tôi khẽ cười :"Đồ nói dối, bệnh của em em lại ko biết à, thôi chẳng cần anh nói thật đâu..." Tôi: Ừ...nhưng em đừng nghĩ nhiều làm gì...hãy sống vui vẻ như vừa nãy ý Em: Anh mong em sống như vậy thật sao? Tôi: Ừ, nếu em sống như vậy thì bệnh tật sẽ được đẩy lùi đó... Em: Vâng, em vẫn sống như vậy mà (Mắt đượm buồn) Sau khi em kể chuyện của em, tôi biết được rằng em ko còn sống được bao nhiêu nữa...Nếu năm nay em 19 vậy thì chắc em đã chuyển sang giai đoạn bị AIDS rồi...có lẽ em chỉ có thể sống thêm được từ 1->5 năm nữa là tối đa! Tôi im lặng nhìn về phía bên kia đường, một căn nhà đã đóng cửa... Tôi khẽ hôn lên trán em...rồi nói: "Yến này! Chúng mình ngồi đây gần 1h rồi và mưa cũng đã tạnh rồi đấy" Em: Em buồn ngủ anh ạ! Tôi : Không được ngủ, tối nay em gạ anh đi dạo mà... Em : Vậy cõng em, em mới đi... Lần này tôi tự nguyện cõng em... Hai đứa ướt như chuột cõng nhau đi trên vỉa hè khiến bao con mắt phải ngó nhìn! Em: Anh à, em hạnh phúc! Tôi: Ừ...anh cũng thế (thực ra tôi cũng ko biết là có phải như vậy ko, nhưng tôi vẫn cứ đáp lại em như vậy" Em: Em vui lắm, chúng mình đi đến chỗ đông người nhé, cho bọn họ thấy, tối nay em là người hạnh phúc nhất, em được người yêu cõng, được đi dưới mưa cùng người yêu và còn được ăn tối cùng người yêu nữa chứ... Tôi cười và nói to : Ok! Tối nay em muốn gì cũng đc! Em: gần 10h rồi, chúng ta sẽ đi đến sáng mai nhé... Tôi: Ko được, em phải về nghỉ ngơi chứ... Em: Em nghỉ trên lưng anh là đc rồi, hay anh ko muốn cõng em? Để em xuống đi bộ... Tôi: Ko phải thế, anh sợ em bị cảm lạnh, ngấm nước mưa mà! Em: Em ko sao... Tôi: Vậy thì qua đêm! Em: Eo ơi, qua đêm với anh á? Anh đã cưới em đâu? Tôi: Em nói gì thế, ý anh là chúng mình đi cùng nhau qua đêm... Em: Ngốc, em đùa đấy! Hai đứa ko nói gì nữa, tôi cõng em giữa dòng người tấp lập mặc cho mọi người nhìn chúng tôi và nghĩ chúng tôi ra sao...lúc này thứ quan trọng nhất với tôi là nụ cười của em...chỉ cần làm em vui, làm em cười, bù đắp được lại những gì em đã mất mát tôi sẽ làm hết... Đi đến một cái cây, chăng đèn, thấy một đôi đang chụp ảnh...tôi biết ngay là em sẽ đòi tôi chụp ảnh cùng em! Em:"Lấy máy em chụp, máy em có đèn flash" Tôi: Ừ, nhưng mà chúng mình chụp thế này sẽ chẳng lấy đc cả cái cây, đứng lui lui ra như đôi kia kìa! Em: Vâng Cái đầu tiên chụp thì tôi và em bị mất nửa đầu... Em cười lớn: Ha Ha, 2 con ma nửa đầu! Tôi: Để anh chụp cho... 1 cái, 2 cái, 3 cái... 3 cái được 2 cái, 1 cái hỏng... Em nói : chụp nữa đi anh, chúng mình nhờ đôi kia chụp kìa! Tôi: Anh ơi, anh làm ơn chụp hộ bọn em đc ko ạ! 1,2,3 ...Ok rồi em! Em: cái này đẹp này! Tôi: Bắn sang máy cho anh đi Em: Ko... Tôi: sao lại ko? Em: Sau buổi tối hôm nay, quên em đi... Tôi: Ừ...(bình thg thì tôi bật lại ngay nhưng chả hiểu sao hôm nay lại ngoan ngoãn vậy) Em: Chúng mình đi tiếp nhé anh! Tôi cõng em đi hết phố này đến phố khác, cho tới khi lưng mỏi nhừ...tôi đoán giờ cũng phải đến 1,2h sáng rồi... Em:"Anh ơi, chúng mình về khách sạn đi" Tôi :" Hả? về đó làm gì? Khách sạn nào" (Mình nghĩ bậy bạ đây) Em: Về đó cho anh nghỉ? khách sạn em làm đó... Tôi thực sự cũng rất mệt rồi... Tôi: Ừ, vậy cũng đc... Em: Thôi ko cần cõng em nữa, em muốn đi bộ... Tôi mừng thầm... Em: Thích quá còn sĩ diện... Tôi: Em cứ làm anh xấu hổ thôi Em: Xấu hổ với em thì có sao đâu, em là người yêu anh mà...! Tôi chủ động cầm tay em và đi... Một đôi nam nữ lặng thầm nắm tay nhau đi trên con đường đã vắng người qua lại... Cả đoạn đường dài về tới khách sạn em hồn nhiên hát như một đứa trẻ, tôi thì im lặng đi cạnh em, thỉnh thoảng khẽ cười và nhìn trộm... Về tới khách sạn... Em lấy laptop đưa tôi, đưa tôi vào 1 căn phòng trên tầng 4 và nói: anh vào đó quấn khăn và đưa quần áo em đi giặt và sấy khô cho... Tôi: Còn em? Em: Em cũng thế? chẳng nhẽ em ở chung với anh chắc? Tôi: Ko, ý anh ko phải vậy.. Em: Thôi nhanh lên anh... Tôi: Ừ, đợi anh một chút... Em: Em ngồi giường đợi... Thay xong tôi bước ra... Em lại cười lớn làm tôi ngại chín mặt : Sao anh gầy thế nhỉ? Em: Em xuống đây, anh nghỉ đi... Tôi nằm xuống giường và suy nghĩ về buổi hôm đó... Suy nghĩ về những gì em nói...về tình cảm của tôi dành cho em...liệu nó có phải tình yêu? Và nếu là tình yêu thì chúng tôi sẽ ra sao? đi đến đâu? Tôi vốn là kẻ suy nghĩ nhiều... Nằm đó một lạt chưa đầy 1 tiếng thì em cầm quần áo đưa tôi và khé kiễng người nói vào tai tôi:"giờ em cũng biết anh mặc màu gì rồi nhé" Tôi ngại nhưng vẫn cố gắng đáp lại :"Với ai em cũng có thể nói những lời như vậy à?" Em:"Vâng, nhưng ko phải ai cũng biết em mặc cái đó màu gì như anh đâu" Tôi ko còn biết nói gì nữa...đi vào nhà tắm và mặc quần áo rồi bước ra... Em nhảy lên giường và nói : Ngủ thôi chồng yêu! Tôi: ? Ngủ với em á? Em: Vâng, vợ chồng mình ngủ với nhau! Em: Anh hãi à! Nhìn mặt là biết mà, thế mà bảo ... Tôi: bảo gì? Em: bảo yêu nhiều rồi! Tôi: Anh còn nguyên tem... Em cười to: Em cũng còn thưa ông xã! Tôi chẳng biết nói thêm gì nữa... Em: lên đi mau... Tôi: Thôi em ngủ trên giường anh ngủ dưới đất... Em: ko thích! Lên mau (quát tôi) Tôi: Nhưng mà... Em: nhưng mà sao? (vẻ mặt nghiêm nghị) Tôi: Ừ, anh biết rồi... Tôi khẽ ngồi lên giường... Em ôm lấy cổ kéo tôi xuống...và đè lên người tôi... Tôi : Em...em làm gì thế? Em lại cười lớn: Trông anh kìa... Tôi: Em biết đấy, chuyện này quá sức tưởng tượng... Em: Em đùa đấy, thôi ngủ đi, đừng có động vào người em... Tôi thở phào... ôi suýt chết... Tôi nằm chằn chọc nhìn em ngủ... Lúc ngủ em giống như một thiên thần vậy... Thật đẹp... Dường như tôi bị cái vẻ đẹp ngây thơ, trong sáng và cái tính cách bạo dạn, tinh tế của em lôi cuốn mất rồi... Có lẽ nào tôi đã yêu em? Sau đó tôi thiếp đi lúc nào ko biết... Khi tỉnh dạy thì trời đã sáng rồi...rôi giậy mình bật dạy, phía đầu giường có 1 tờ giấy "Em xin lỗi vì đã ko đánh thức anh dạy... Cảm ơn vì đã cho em được yêu anh... À, hôm qua em giặt quần áo bằng tay cho anh đó, may mà em giặt bằng tay ko thì usb và tiền trong túi anh đã bị nát hết bởi máy giặt...em để tiền về nguyên vị trí cũ rồi...usb em để trong túi laptop! Còn chiếc điện thoại em cũng sấy khô cho anh và để ở túi ngoài laptop của anh đó Anh này, hãy quên chuyện tối qua và quên em đi nhé! Em đi đây...đừng cố tìm em! Em sẽ yêu anh suốt đời!" Chuyện gì đang xảy ra với tôi đây? Tay run run cầm tờ giấy...một cảm giác hụt hẫng vô cùng...sụp người xuống...im lặng một lúc lâu... Tôi vội bậy dạy chỉnh quần áo và đi xuống quầy lễ tân... Tìm mọi cách hỏi đồng nghiệp, phòng nhân sự rồi cả giám đốc khách sạn về em nhưng cuộc đời là vậy...một màu đen bao trùm trước mặt tôi, tôi hoàn toàn không tìm được một chút gì về em ngoài quê quán, họ tên, ngày sinh từ tay giám đốc khách sạn.... Nhìn thấy chiếc ghế kia, chiếc ghế mà em đã ngồi cạnh tôi, tôi chợt nhớ ra rằng em đã nháy máy tôi... Tôi vội rút điện thoại ra và kiểm tra lại những cuộc gọi nhỡ.... Chuyện gì đây? Sao không còn cuộc gọi nhỡ nào? ... Thẫn người, tôi hiểu ra rằng em đã xóa số của em trong điện thoại tôi... ... Bước chân ra khỏi khách sạn...một dòng nước mắt khẽ lăn dài trên má... Ngồi sụp xuống một gốc cây bên vỉa hè như một kẻ hành khất mất hồn...trước mắt là dòng xe cộ tấp lập... *Tiếng nhạc chuông* Có tiếng điện thoại reo, tôi vội rút điện thoại....(Lúc này hi vọng đây là cuộc điện thoại từ em...) Trên màn hình hiện lên chữ "Quỳnh ST" - (Cô em nhận của tôi ở TT) Không buồn nghe nhưng đêm qua đã ko về rồi...tôi liền bắt máy Tôi: Alo, anh đây! Quỳnh: Sao hôm anh qua ko về? Bố em hỏi anh suốt! Tôi: Anh xin lỗi, anh nhỡ xe! Quỳnh: Anh đang ở đâu thế? Sao nghe giọng anh khác thế! Tôi: Anh đang ở XXX, một lát nữa anh về giờ... Quỳnh: Về nhé, cả nhà sẽ đợi anh về ăn trưa cùng... Tôi: Ừ, anh biết rồi... Tôi cứ ngồi vậy nhìn dòng người qua lại...rồi... Lại có điện thoại... "Dung ST" (Cũng là cô em nhận của tôi ở TT - Cô này là cô chị) Tôi: Alo, anh đây! Dung: Anh đang ở đâu thế? sao hôm qua ko về? Tôi: Ừ, anh có chút việc về muộn, anh bị nhỡ xe, hôm qua mưa mà! Dung: Anh về nhé, hôm qua bố em mong anh suốt. Về đi nhé, em đợi anh về chiến cờ vua ) Tôi: Ừ, anh biết rồi! Ngồi thêm 15 phút tôi đứng dạy và ra bến xe, suốt dọc đường tôi vẫn cố nghĩ lại từng lời em nói và tìm cách để tìm ra địa chỉ của em! Phải gần 1 giờ đồng hồ sau tôi mới đến Thạch Thất... Thấy tôi về đến ngã 3, bác Kiên làm xe ôm gần đó chạy tới và hỏi han đủ điều sau đó trở tôi về nhà... Cả nhà thấy tôi như kẻ mất hồn, bác Kiên ra hiệu cho mọi người và chẳng ai hỏi thêm câu gì nữa... Tôi nằm vật ra giường cho tới khi Dung và Quỳnh đi học về... ------------------------------------------------------------------------------------- Cho tới nay, đã một thời gian khá lâu tôi ko có tin tức về người con gái đó... Em nói đúng, dường như cơn mưa mùa hạ đã đưa tôi và em đến với nhau...nhưng sau cơn mưa - khi trời bừng sáng...cũng là lúc em rời xa tôi... Cho đến giờ tôi cũng ko hiểu điều gì khiến em yêu tôi nữa...tôi chỉ có thể coi đó là định mệnh! Em - người con gái đi qua đời tôi một cách thật nhanh nhưng em cũng là người con gái để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm nhất... Từng con phố, từng hàng ăn, từng gốc cây...sẽ gắn với từng kỉ niệm mà ko bao giờ có thể xóa nhòa trong trái tim tôi... Căn bệnh HIV/AIDS đã cướp đi tuổi thơ của em, cướp đi hạnh phúc của em...và tôi hiểu rằng nó cũng sắp cướp đi sinh mệnh của em ko lâu nữa...nhưng em vẫn hồn nhiên, vẫn vui tươi, vẫn mạnh mẽ...em vẫn yêu và chấp nhận chịu đau khổ một mình... Có một sự thật là tôi ko thể quên em...mỗi khi thấy số điện thoại lạ gọi đến, nhắn tin đến là một lần tôi lại được hi vọng đó là em... Bống tôi nhớ tới 1 câu hát của Khắc Việt :"Em giờ ra sao? Rất vui hay đang buồn? Có khi nào trong phút giây em chợt nhớ tới anh?" Vẫn như vậy, mỗi ngày trôi qua tôi vẫn tự đặt cho mình những câu hỏi về cuộc sống của em...và ko ngừng hi vọng một ngày nào đó được gặp lại em! Và cho tới giờ, điều tôi thất vọng về bản thân nhất là ko thể nói với em 1 lần rằng :"Anh yêu em" cho dù điều đó có thể chưa tồn tại trong tôi... ♥ J ♥ --------------------------------------- Nếu bạn thấy ý nghĩa, xin hãy bấm thích và chia sẻ đến những người thân và bạn bè nhé ^^

nothing at of , which is


13. [Dopeflow] Song for mah Mom - Siren

  • Published: 2016-04-29T13:59:35Z
  • By Siren
[Dopeflow] Song for mah Mom - Siren

fb: https://www.facebook.com/profile.php?id=100004024405755 Hôm nay với tao là ngày vui, vì tao đã về với mẹ mình Sau bao tháng ngày phải buồn tủi, nay tao lại được đắp thêm tình Bả nhìn tao cười, không nói nên lời, con gái của tui lớn quá chừng Cũng công mẹ nuôi mười mấy năm nay, có lớn thì mẹ vẫn thích cưng Bởi vậy bên mẹ con luôn thấy nhỏ bé Chứ ngoài đời mà nhỏ, thì con chắc chắn bị họ đè Mẹ là chỗ con trú chân, là chỗ cho con nương thân Là nơi bình yên con luôn nghĩ tới khi cuộc đời nhiều vướng bận Xã hội dạy con bon chen, giành của con vài miếng ăn vỏn vẹn Mẹ dạy con bớt nhỏ nhen, nấu cho con những món con thòm thèm Bạn bè của con nhiều lắm, nhưng mấy ai khi khó khăn ở bên cạnh Con theo cuộc vui quên nhà, nhưng chỉ mẹ lo khi con bị bệnh hành Mẹ là bác sĩ không chuyên , mẹ là người thầy đầu tiên, Là người vệ sĩ vĩnh viễn, lo cho con đâu than phiền Con hư mẹ đánh mà sao đôi khi nước mắt mẹ tuôn ra Sẵn sàng đỡ cho con những đòn trút giận vô cớ của ông già Nhớ lại những ngày thơ, sao mà thấy thương quá Mẹ đi làm tối ngày, trên đôi chân mà chẳng ngại đường xa Ngày tao sinh ra, mẹ vẫn phải sống trong mái nhà tranh Lo tất một mình, vì ông già tao đang ở “biệt thự đá xanh” Gia đình hạnh phúc cho người phụ nữ quả thật là không dễ Nhưng mẹ tao vẫn cố gắng, bả hứa với tao sẽ không để Tao bơ vơ khi còn thơ, không để tao thiếu thốn Bả bù luôn cho phần ông già, khi ổng vui chơi tiêu tốn Nay tao đã đủ lớn khôn, cuộc sống đã đủ khốn đốn Mỗi người mỗi ngã là đường tao chọn để mẹ được sống tốt hơn Tao sẽ một mình, học trưởng thành, học làm đứa con ngoan Học sống tốt tính, bớt ương ngạnh, vì mẹ học cách biết lo toan Khi còn ngu ngơ tao thường hỏi, sao mẹ lại lấy nhầm ba Nếu như không lấy ổng, chắc đã hạnh phúc và khấm khá Mẹ chửi yêu tao là, mày hỏi ngu vậy ha Nếu tao không lấy ổng, thì mày chui từ đâu ra Cũng đúng, tao tồn tại cũng nhờ ba mẹ có dính líu Sau này lớn lên, tao mới biết lí do đúng nhất là tình yêu Người phụ nữ, lập gia đình có khác gì chơi ván đen đỏ Và thứ dùng đánh cược, là hạnh phúc cả phần đời sau đó Con đã có thời gian, lấy bụi đường làm ngọt Cơm mẹ nấu lại chán, không biết lấy làm ngon Trọng nghĩa khí bè bạn, nhưng quên tình mẹ con Với người ngoài phóng khoáng, với mẹ thì cáu gắt chuyện cỏn con Nhưng mẹ ơi, con của mẹ đã biết suy nghĩ khá nhiều Con không giống như chúng bạn, đòi tiền của mẹ vung ra tiêu Không cần mặc đẹp, ăn sang, cầm iphone, sưu tầm đô la Mẹ đã cho con nhiều điều hơn cả, với con mẹ mới là vô giá Con đâu thể than trách cha mẹ trên chính cuộc sống người ban cho Vì muốn đời con được xanh màu, nên đời mẹ mới phải gian khó Con mong đôi tay này được trả ơn, đến một ngày mẹ sẽ hạnh phúc Không còn lo toan khiến tóc bạc dày, ngủ tròn giấc không phải canh thức Con đã lớn khôn nhưng rõ bất tài, 2 bàn tay trắng chẳng một vết chai Đôi lúc lạc hướng, sa vào cám dỗ, đôi chân của con cũng mệt nhoài Cuộc sống đè nặng đôi vai, cô độc trên chặng đường dài Con luôn lo cho tương lai chỉ muốn được cùng mẹ mà bương chãi Cuộc đời của mẹ khổ đã nhiều, ba và con hiểu được bao nhiêu Mẹ chỉ còn có con là niềm vui nhỏ bé thỏ thẻ mỗi sớm chiều Mẹ mong đời con như cánh diều, tung bay trong hoàng hôn nắng chiếu Thành công đợi con từ ánh chiều, tương lai đẹp như bức tranh thêu

nothing at of , which is


14. Bỉ - Ngạn - Cover - Lời - Việt - Hà - Anh

Bỉ - Ngạn - Cover - Lời - Việt - Hà - Anh

Lời Việt sưu tầm: Mưa vẫn rơi trong hoàng hôn Vương trĩu nặng nơi trái tim Bóng ai trong mơ hồ, kết thành hồi ức Vẫn chờ đợi ngóng trông chỉ vì nàng Vách núi giá băng cũng nở hoa Như vương trong lòng nơi kiếp này Tháng năm qua đi rồi, vẫn với khuôn mặt ấy Mà ta lại lỡ đi chẳng thấy Bỉ Ngạn hoa lệ đã rơi, ta chờ nàng mãi chẳng rời Lạc tay nhau chỉ một khắc, lỡ một đời Nàng rời đi bỏ lại chính ta, một cõi cả thiên hạ Cõi mộng này, ái hận đều nhạt nhòa Thoáng mơ hồ, phút giây đầu của hai ta Mưa vẫn rơi trong hoàng hôn Vương trĩu nặng nơi trái tim Bóng ai trong mơ hồ, kết thành hồi ức Vẫn chờ đợi ngóng trông chỉ vì nàng Vách núi giá băng cũng nở hoa Như vương trong lòng nơi kiếp này Tháng năm qua đi rồi, vẫn với khuôn mặt ấy Mà ta lại lỡ đi chẳng thấy Bỉ Ngạn hoa lệ đã rơi, ta chờ nàng mãi chẳng rời Lạc tay nhau chỉ một khắc, lỡ một đời Nàng rời đi bỏ lại chính ta, một cõi cả thiên hạ Cõi mộng này, ái hận đều nhạt nhòa Thoáng mơ hồ, phút giây đầu của hai ta Bỉ Ngạn hoa lệ đã rơi, ta nguyện chờ đến cuối cùng Nụ cười của nàng đã khắc sâu trong lòng Bởi vì chạm vào đôi mắt nhau, chỉ thấy nơi xa vời Tỉnh lại rồi, giấc mộng đầy thương đau Chỉ mong rằng, kiếp này nàng đừng quên ta... Chỉ mong rằng, kiếp này nàng đừng quên ta...

nothing at of , which is


15. ba năm rồi anh xa nhà

  • Published: 2013-01-28T17:39:47Z
  • By nobitasu
ba năm rồi anh xa nhà

sưu tầm đc chẳng biết của bạn nào. mà thích lắm

nothing at of , which is


16. Có Tất Cả Nhưng Mất Em (mix by LHA)

Có Tất Cả Nhưng Mất Em (mix by LHA)

🌟 [[Nightcore]] Có Tất Cả Nhưng Mất Em ➨ Singer (Ca Sĩ) : Phạm Trưởng ➨ Composer (Sáng Tác) : Phạm Trưởng 🎵🎵❤──────────────❤ 🎵🎵 ➨ Link Image (Ảnh) : https://drive.google.com/open?id=1ZWn-MMvt1uT6sCy_Imnykko3xY_DG8Vs ➨ Link Music (Nhạc) : https://drive.google.com/open?id=1n80LMWDsHWksxfRnXiLRntPufTZys3Hg ➨ Link Youtube : https://youtu.be/zl-OPgu1eE8 🎵🎵❤──────────────❤ 🎵🎵 ✔ Do not forget to subscribe to Katori Taku to enjoy even more nightcore songs. ✔ Đừng quên Đăng ký (Subscribe) Katori Taku để thưởng thức thêm nhiều bài nightcore hơn nữa nhé. ❤─────Lyric─────❤ Ngày đó ta yêu nhau mình ước mơ bao điều Một tình yêu hạnh phúc thật dài lâu Cuộc sống không cần sang giàu mơ ước không thật xa vời Nhiều niềm vui không lo lắng là đủ rồi Lúc đó yêu nhau quanh ta cuộc sống luôn ngập tiếng cười Vậy mà sao anh vô tâm không giữ lấy Để tình yêu nay vụt bay em giờ đã xa rồi Lúc anh nhận ra thì anh đã mất em rồi... ĐK: Giờ anh đã có tất cả những thứ như mình ước mơ Mà chẳng vui khi anh đã thiếu đi một người Đó chính là em yêu của của anh Anh yêu mình em em biết không Dù mình xa nhau nhưng anh vẫn nhớ tháng ngày ấm nồng... Dù anh đã cố gắng có tất cả nhưng anh mất em Lòng chẳng vui tim băng giá trong cuộc đời Nếu có thể đánh đổi tất cả để em về đây Để anh gần em yêu em mãi mãi như ngày xưa. 🎵──────────────────🎵 ➨ Original Music (Link NCT) : https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/co-tat-ca-nhung-mat-em-pham-truong.XB48widl2Q5Z.html ➨ [MV HD] Có Tất Cả Nhưng Mất Em - Phạm Trưởng : https://www.youtube.com/watch?v=N4YMuaJqeEw ➨ Follow Fanpage Facebook Phạm Trưởng : https://www.facebook.com/phamtruong.info/ ➨ Subscribe Phạm Trưởng Official : https://www.youtube.com/user/phamtruongofficial ➨ Biết thêm thông tin về Phạm Trưởng : http://nguoinoitieng.tv/nghe-nghiep/nhac-si/pham-truong/cv ➨Tóm tắt lý lịch Phạm Trưởng : Nhạc sĩ Phạm Trưởng sinh ngày 28-1-1985 tại Tỉnh Bình Định, nước Việt Nam. Anh sống và làm việc chủ yếu ở Thành phố Hồ Chí Minh, nước Việt Nam. Anh sinh thuộc cung Bảo Bình, cầm tinh con (giáp) trâu (Ất Sửu 1985). Phạm Trưởng xếp hạng nổi tiếng thứ 77 trên thế giới và thứ 3 trong danh sách Nhạc sĩ nổi tiếng. Tổng dân số của Việt Nam năm 1985 vào khoảng 58,87 triệu người. 🎵──────────────────🎵 ► Copyrights : I do not own the original song. I just made a fan remix.If any producer/label/artist has an issue with any of the songs or pictures please send me mail to [email protected] and the video will be taken down immediately. Tôi không sở hữu bài hát gốc. Tôi chỉ làm một remix của fan.Nếu bất kỳ nhà sản xuất / nhãn / nghệ sĩ nào có vấn đề với bất kỳ bài hát hoặc hình ảnh nào, xin vui lòng gửi cho tôi mail đến [email protected] và video sẽ được gỡ xuống ngay lập tức. #nightcore #KatoriTaku #MixByLHA

nothing at of , which is


17. Sách - DSK (beat by 191)

Sách - DSK (beat by 191)

Beat by 191 Có những lúc mình tự nhiên và tự tiện Có những lúc là tự biên và tự diễn Có những lúc mình như điên Lắm chữ và lắm sách, đầu tao là cái thư viên sách nặng, tao kiệt sức Vài cuốn từ điển việt đức chẳng khiến tao thành dịch giả Vài cuốn kinh sử, chẳng biến tao thành thích ca Sách anh tao báo rõ ràng bao nhiêu tiền 1 bịch đá Sách tao thì biết luật sư 1 chân trong tù vẫn có thể tháo xích ra Sách của tao bảo mày nên xích ra Sách của tao có vaccin giết bọn mày như dịch tả Sách tao trong novoline, book of ra, chờ 3 sách Bọn mày dập khuôn, chờ phá cách Sách mày chỉ là sách bò SK đã back, yooo Bay lên đà lạt nhưng đéo đáp ở Liên Khương Và Sách chuyên môn chúng mày là tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, homie Tao có sách về tình yêu Sách chỉ cách vượt qua tháng ngày ko định liệu Sách về nỗi đau và bế tắc Tao có 1 cuốn sách về sự cô đơn Cô độc và lạc lõng, nhưng đéo chết vì số lớn Nghe đâu, 500 tập về trưởng thành vẫn trẻ trâu 500 vạn cuốn sách về đúng sai, để lỗi lầm mình che dấu Ngã lại đứng, biết đôi lúc mình thái quá, đứng lại ngã, vì mình đọc nhưng chưa vỡ ra Cái lý thuyết sâu, nhưng trải nghiệm thì lơ là có 1 cuốn sưu tập toàn văn chương mơ mộng và thơ ca 1 cuốn tiểu sử, đại loại nói cái gì đó về sự la cà và qua loa Rồi những cuốn sách không thành văn, Bao nhiêu sách vở đừng đốt, đừng nhá Kệ sách của tao rốt cuộc đáng giá cái chết nửa khu rừng già Nhiều việc tưởng minh bạch, nhưng chỉ là Chính sách Tao vứt bớt đi vài cuốn chỉ tổ làm hỏng cái tính cách Rồi tạp trí, tạp nham, nhảm nhí, chẳng đặt tên Lý thuyết khác thực tế, thì tụi mày bắt đền Whut? Đọc sách chuyên môn, tưởng mình hiểu biết Đọc Tiểu thuyết, cảm xúc bị dẫn trong tiểu tiết Bi kịch, người hùng của câu chuyện rồi sẽ chết Hư cấu, phi hư cấu, cũng chỉ là ánh mắt của người viết ngay từ đầu Cuộc đời tao, văn trào phúng, hài kịch đen Lúc trớ trêu, lúc bao dung, hồi ký mà như là sử thi, vì cái tôi nó thao túng Tạp bút nhiều khi chỉ là trang đầu 1 huyền thoại hào hùng

nothing at of , which is


18. Bình Luận:Những điểm giống và khác nhau

Bình Luận:Những điểm giống và khác nhau

Những điểm giống và khác nhau giữa cuộc thăm Thái Lan của Nguyễn Phú Trọng và cuộc thăm Mỹ của Trương Tấn Sang sắp tới Nhiều người cho rằng, chẳng có liên quan gì giữa cuộc viếng thăm Thái Lan của Nguyễn Phú Trọng vừa qua và cuộc viếng thăm Mỹ sắp tới của Trương Tấn Sang – hai nhân vật trong vai trò hai vị trí tổng bí thư và chủ tịch nước – về mặt đảng và nhà nước được cho là những nhân vật quyền lực nhất Việt Nam. Thực tế Nguyễn Phú trọng mặc dù là đương kim tổng bí thư và Trương Tấn Sang là đương quyền chủ tịch nước, nhưng hai nhân vật này đều không nắm thực quyền. Điều này có thể khẳng định qua việc họ đã thất bại trước thế lực của Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc đấu đá nội bộ gần như công khai, kéo dài hơn 1 năm nay… Vì vậy cuộc thăm Mỹ lần này của Trương Tấn Sang cũng chỉ mang tính hình thức và chủ yếu là để “cân bằng” quan hệ giữa Việt Nam với Mỹ, Trung – một lá bài hai mặt của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam – vừa không muốn mất lòng quan thầy Trung Cộng, vừa nhằm giữ chân Mỹ trong vấn đề hỗ trợ quân sự và quyền mua vũ khí chiến lược. Chuyện Nguyễn Phú Trọng thăm và nhận bằng “tiến sĩ danh dự” của một trường đại học tại Bangkok thực chất cũng chỉ là chuyện tầm phào, vì tấm bằng đó chỉ là hình thức, không có giá trị sử dụng, nó thậm chí không có giá trị bằng một tấm Post Card vì chắc chắn sẽ thua tấm Post Card về mặt hình thức. Có vẻ như tấm bằng tiến sĩ “danh dự” cho ông Nguyễn Phú Trọng chỉ là một lời cảm ơn của gia đình bà thủ tướng Thái Lan vì dường như chế độ CSVN đã hậu thuẫn và che giấu cho anh em bà bí mật gặp nhau tại Việt Nam năm 2011. Người VN không chú không chú ý mấy đến sự bất thường trong chuyến viếng thăm Việt Nam đột xuất của bà thủ tướng Thái cuối tháng11/2011. Nhưng người dân Thái Lan thì bàn luận rất nhiều về nghi vấn bà Yingluck phải nhờ Việt Nam làm một địa điểm bí mật cho cuộc gặp gỡ với người anh ruột là cựu thủ tướng Thacksin Shinawatra bị đảo chính năm 2006… Sự kiện này chắc chắn đã được hỏi qua ý kiến bộ chính trị và ông Nguyễn Phú Trọng. Vì vậy việc chính phủ Thái thông qua đại học Thamasat, tặng Nguyễn Phú Trọng tấm bằng tiến sĩ “danh dự” có thể coi là một việc làm mang tính cá nhân thay vì tính ngoại giao. Việc bà thủ tướng Yingluck của Thái mặc dù vừa mới nhậm chức hơn 03 tháng với bao công việc bộn bề, đã chọn Việt Nam, một nước không phải là đồng minh cũng chẳng phải là đối tác chiến lược của Thái, là nước đầu tiên để viếng thăm, thay vì những nước đối tác quan trọng như Mỹ, Trung Quốc hay thậm chí gần hơn là Malayxia hoặc Singapore… càng củng cố thêm nghi vấn được người dân Thái Lan bàn tán ở trên. Đối với chuyến thăm Mỹ lần này của Trương Tấn Sang cũng chỉ là hình thức, ông ta cũng sẽ chỉ được nói những gì đã được lập trình trước. Đối với người Mỹ, nếu họ cứ tiếp tục đặt nhẹ vấn đề nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam hơn những lợi ích của họ trên bàn cờ chính trị, thay vì gây sức ép mạnh mẽ lên nhà cầm quyền CSVN, họ lại có thái độ ve vãn như công luận đang thấy, thì đó chính là con dao hai lưỡi dành cho họ. Nếu như chế độ Mafia đảng trị tại Việt Nam còn tồn tại thì chẳng mấy chốc Mỹ sẽ chậm chân, thậm chí bị loại hẳn khỏi Việt Nam, vì khi đó Việt Nam đã là một khu tự trị của Trung Cộng… Có lẽ chuyến đi Mỹ của Trương Tấn Sang lần này sẽ “lành ít dữ nhiều” vì đồng bào người Việt tị nạn sẽ đón ông ta bằng cà chua trứng thối. Nhưng đó không phải là điều gì nghiêm trọng cho chế độ Cộng Sản ở Việt Nam. Vấn đề cốt lõi là làm sao để chế độ đảng trị ở Việt Nam phải chấp nhận sinh hoạt đa nguyên chính trị, cải thiện nhân quyền, tôn trọng các tiếng nói tự do, thả tù chính trị vv… Và Trương Tấn Sang hoàn toàn không có chút thực quyền gì trong những lĩnh vực đó! Liệu tổng thống Obanma có dám nhắc Trương Tấn Sang về chuyện Nguyễn Tấn Dũng trong vai trò đại diện nước chủ nhà tại Hội nghị ASEAN lần thứ 16 ở Hà đã Nội lớn tiếng dạy Miến Điện hồi tháng 04/2010 rằng “cuộc bầu cử sắp tới tại Miến Điện nên diễn ra một cách tự do và dân chủ, với sự tham gia của tất cả các đảng phái” hay không? Chắc chắn là không! Bởi vì Mỹ đang thực sự quan ngại cho sự xâm nhập của Trung Cộng trong mọi lĩnh vực đối với Việt Nam… Có lẽ cách tốt nhất để Mỹ tồn tại trong vai trò dẫn dắt thế giới là họ phải áp chế được sự trỗi dậy của Trung Cộng. Họ cần phải có những sách lược để đưa chế độ Cộng Sản ở Việt Nam đổi mới sâu sắc về tự do dân chủ, và sau cùng Việt Nam phải trở thành một đồng minh của Mỹ. Tuy nhiên, có vẻ như người Mỹ sẽ chưa làm được điều đó. Về tâm lý, họ biết rằng tầm ảnh hưởng của họ lên Việt Nam là yếu hơn Trung Cộng, đó cũng chính là kết quả của việc họ không cứng rắn với CSVN. Họ không biết rằng mặc dù cam tâm bán nước nhưng CSVN rất sợ lệ thuộc hoàn toàn vào tay Trung Cộng, vì CSVN biết đó chính là con đường đi đến một cuộc diệt chủng cho người Việt và cho chính thân nhân, gia đình cũng như bản thân họ. Chính vì vậy những dịp có cơ hội gặp mặt những kẻ chóp bu trong ĐCSVN như Trương Tấn Sang, hay Nguyễn Phú Trọng, ông Obama nên có thái độ dứt khoát về câu chuyện nhân quyền ở Việt Nam. Mặc dầu chỉ là vị trí bù nhìn nhưng Trương Tấn Sang cũng sẽ “gói đem về” những ý kiến của người đứng đầu Nhà Trắng. Nếu Mỹ không kiên quyết thì còn lâu CSVN mới chịu thay đổi. Điều này gần như đồng nghĩa với việc Mỹ sẽ mất tầm ảnh hưởng tại Việt Nam. Và nếu như vậy, chuyến đi Mỹ của Trương Tấn Sang cũng sẽ giống như chuyến đi Thái của Nguyễn Phú Trọng, chỉ là hai kẻ bù nhìn đi sứ. Chúng chỉ khác nhau ở chỗ, đối với Nguyễn Phú Trọng là để sưu tập thêm bộ “đồ chơi cá nhân” với tấm bằng tiến sĩ giấy vô giá trị, còn Trương Tấn Sang đi Mỹ là để cân bằng quan hệ (về mặt hình thức) Mỹ – Việt và Việt – Trung.

nothing at of , which is


19. Thích một ai đó thật là vui ( Thứ 7 ngọt ngào)

Thích một ai đó thật là vui ( Thứ 7 ngọt ngào)

https://www.facebook.com/love.audio.online Dù cho bạn đang ở trong một mối quan hệ cực ngọt ngào, hay đơn giản chỉ là âm thầm theo sau một người nào đó... Thích một người nào đó là khi đứng im lặng nhìn từ xa, từ góc khuất của dãy hành lang dài, lướt ngang qua ô cửa lớp và giật mình quay vội đi khi bị người ta bắt gặp. Hoặc đứng chen lẫn vào đám đông cổ vũ nhiệt tình trong buổi văn nghệ trường, đến thật sớm và là người trở về sau cùng dù trời đã khuya mỗi khi người ấy xuất hiện ở những nơi ấy. Thích một người nào đó là không dám đòi hỏi bất cứ một điều gì, là trân trọng và biết ơn cả những điều cực kỳ bé nhỏ. Kiểu như chỉ cần một tin nhắn trả lời “OK” đáp lại 3 tin dài dằng dặc mình đã gửi, mà lòng vẫn vui như mở hội vì ít nhất người ta đã không lờ tịt mình đi. Thích một người nào đó là khi bạn ngồi tám bất cứ chuyện gì không hề liên quan đến người ta nhưng vẫn tìm cách dẫn dắt, bẻ hướng đủ kiểu câu chuyện để có thể… đem người ta vào. Và trong khi bạn bè mắt tròn mắt dẹt nghĩ mình không tỉnh táo, lòng mình lại cảm thấy hớn hở vui. Thích một người nào đó là sẽ dành nhiều thời gian để… nghiên cứu bói toán. Kiểu như bói tên, bói mặt cho tới đủ thứ kiểu bói nốt ruồi, bói tóc hay bói… lưỡi. Tất cả chỉ để xem hai người có phải là được trời sinh dành cho nhau không. Nếu như quẻ bói tốt thì lòng hỉ hả. Nếu kết quả không như mong đợi thì lại xời ơi, chẳng tin nổi vào bói toán, rồi lúc sau lại lụi cụi đi sưu tầm kiểu bói khác đáng tin tưởng hơn. Thích một người nào đó là các cô nàng có rất rất nhiều lý do để làm đẹp. Các chàng trai có ti tỉ động lực để hoàn thiện bản thân. Và có rất nhiều… mưu mẹo giữa hai phe để tìm cách rút ngắn khoảng cách với người mình thích. Thích một người nào đó là thỉnh thoảng những ý nghĩ “ngoại tình” vẫn có thể xuất hiện, kiểu như vẫn có thể vừa nhớ người ta vừa đưa mắt tăm tia mấy vệ tinh ở ngoài phố, vừa nhớ người ta vừa đồng ý rằng anh ấy chẳng đẹp bằng một mẩu nào của Super Junior, mà mình thì vẫn cứ chết mê chết mệt, lại gật gù "Đấy mới là tình yêu đúng nghĩa chứ nhỉ?" Thích một người nào đó là khi mình có hành tung cực kỳ bí ẩn, kiểu như kiên nhẫn mỗi ngày đứng chờ người ta xong ca làm thêm tối ra về, lặng lẽ bám đuôi từ một khoảng cách xa vừa đủ, đưa mắt canh chừng khi qua những đoạn vắng người và chỉ yên tâm trở về khi người ta đã vào nhà khép cổng lại. Thích một người nào đó là khi mình hì hụi làm mọi thứ chỉ để đào ra những điểm giống nhau của cả hai. Bao gồm cả những việc ngớ ngẩn kiểu như: “Cậu nuôi mèo à? Ừ tớ cũng cực thích nuôi mèo… từ khi tớ bắt đầu cực thích cậu).” hay lẽo đẽo theo người ta khắp mọi nơi mà lần nào gặp cũng ố á “Tình cờ thật đấy!” Thích một người nào đó là thỉnh thoảng cũng đặt ra những giả định rằng nếu mình là một cặp thì sao nhỉ, là đôi khi nghĩ lại những đoạn đối thoại buồn cười và tự cười ngẩn ngơ, là suy nghĩ rất nhiều cách tỏ tình ầm ĩ, nhưng cứ đứng trước mặt người ta ấp úng mãi không xong, để đêm về đành dỗ lòng mình cho thêm thời gian để tình cảm thật sự “chín”. Thích một người nào đó là có được một người để nghĩ tới mỗi khi xem một bộ phim, nghe một bản nhạc hay chỉ vừa nghe ai đó nhắc đến chữ “yêu”. Là cả khi nhìn thấy bài viết này, cắm cúi đọc và trong đầu thì nghĩ ngay đến một cái tên… Đúng chưa nào? Danh sách beat sử dụng trong Radio: 1. Love rain 2. Shiny love 3. Yêu và được yêu – Hồ Ngọc Hà 4. Khe khẽ lời yêu – Khởi My (...)

nothing at of , which is


20. Sũa Lại Đi Ki

Sũa Lại Đi Ki

Hôm nay t rảnh hơi nên t viết cho phần m Đó cũng 9 là nguyên nhân khiến t viết ra bài này Tình bạn t vs m m thích lấy ra làm trò Cũng như m thích ảo tưởng mún như chó ra làm thầy Bởi 2 mà đòi cân 3 chẳng khác nào 2 thằng dốt toán mà cũng đúng trình như cật thì học ngu rất là dể đoán m phải về kêu mẹ m dạy cho m lại cách phát âm hay mún cho giống Sài Gòn cứ ibox có anh Tâm nghe đay thằng súc vat. tuổi trẽ mới bồng bột mà còn xàm loz là bá chủ mún dizz mún gây chuyện thì hỏi trình m là có đủ ai cung biết Mối Tình Câm do thang mon nó cân track Mà m giành chiến công đầu thằng trẻ trâu thằng rẽ rách Bóp tròn thành méo .. m dek khác gì thằng ki ki Phát âm ii . tụi m ngu si . thì bi bi Bởi Nhẩn là Nhẫn xạo loz đó,Nhẩn * dám battle Đâu…!” Nhân là Nhân là xàm cat đó Nhân rap đéo biết flow sửu đòi làm thánh khác nào chó đòi làm tiên Đừng Có ngồi đó xồn xồn . t kiếm Xiềng làm 1 đôi ròng cổ 2 thằng m nhốt vào trong chuồng cho bớt sủa Chứ để m sủa dằn dằn thì hàng xóm t nó rủa trình ko ngang trình ko nên đem ra so sánh m mong được ngang t làm sao khi t đẳng cấp thánh nghe xong chắc thằng 4 cẳng xách dép lên để chạy kẻo ông lại rãnh hơi thì lại dizz chết cha 2 chú mất dậy Vẫn còn cái kiểu rap cắt ghép từng chử cái Dấu huyền vs dấu sắc giành cho mấy thằng nữ phái Tạo Hóa cho m não chó như vậy là khó trái lấy lượt view tế lên bàn thờ . Nhẫn thật xàm loz vãi đái Vẫn còn cái kiểu rap cắt ghép từng chử cái Dấu huyền vs dấu sắc giành cho mấy thằng nữ phái Tạo Hóa ra m là đã khó hàn chi m đéo có dái Còn k mau đem đi chon . để ông rãnh còn tới vái .

nothing at of , which is